"Ta không thiếu gì cả, không muốn thứ gì của Tô gia ca ca." Cửu Ninh ngẩng đầu, cười để lộ lúm đồng tiền, nói.
Khóe miệng của Chu Gia Hành mím lại, dời mắt, nhìn ra mấy cành cây tùng già xiên vẹo ngoài cửa.
"Vậy vì sao Cửu nương lại đối xử với ta tốt như vậy? Ta chỉ là một Hồ nô đê tiện mà thôi."
Trong thời thịnh thế, trong triều định thịnh hành phong cách Hồ tộc nhưng điều này không có nghĩa địa vị của người Hồ cao.
Cửu Ninh ồ một tiếng, buộc c.h.ặ.t băng gạc: "Không phải Tô gia ca ca đã lên làm Giáo Úy rồi sao? Giáo Úy rất lợi hại."
Vì sao đối xử tốt với hắn? Đương nhiên là vì bị hệ thống ép buộc.
Hắn bị thương nàng cũng đau, có thể không đối tốt với hắn một chút sao?
Chu Gia Hành không lên tiếng.
Cửu Ninh đảo mắt, nói tiếp: "Thật ra lần đầu tiên ta gặp Tô gia ca ca đã cảm thấy ngươi rất hiền hòa, giống như thân ca ca của ta. Vậy nên ta mới tặng hoa cho ngươi."
Chu Gia Hành mỉm cười, cũng không tin lý do thoái thác này.
Cửu Ninh đã có ca ca. Tình cảm của nàng và Chu Gia Huyên rất tốt, không phải là huynh muội cùng một mẹ sinh ra nhưng lại hòa hợp hơn cả thân huynh muội, điểm này mọi người đều biết.
Những ngày này hắn thờ ơ lạnh nhạt, nhìn ra được nàng hoàn toàn thả lỏng trước mặt Chu Gia Huyên. Lúc Tuyết Đình đến, hắn đứng sau lưng nàng nhìn nàng chạy tới chỗ Chu Gia Huyên, ôm eo hắn ta làm nũng. Cảm giác tự nhiên và thân mật kia không phải có thể giả vờ được.
"Được rồi, Tô gia ca ca, mấy ngày nay ngươi nghỉ ngơi thật tốt, chờ vết thương lành rồi làm chuyện khác." Cửu Ninh vỗ vỗ tay, đứng lên.
"Ta đã nói với quản sự, ngươi không cần đi hầu hạ."
Chu Gia Hành thản nhiên nói: "Cảm ơn."
"Đừng khách sáo." Cửu Ninh cười híp mắt nói, liếc nhìn gò má của hắn: "Tô gia ca ca, ngươi cũng bị thương, vì sao lại còn ra sân tranh tài? Sau này gặp chuyện này, ngươi cũng đừng cậy mạnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-136.html.]
Hắn cậy mạnh thì không sao, tuyệt đối đừng liên lụy đến nàng là được!
Chu Gia Hành thu tầm mắt lại, liếc nhìn nàng một cái rồi bỗng nở nụ cười.
Nụ cười này giống như cây vạn tuế nở hoa, nước sông chảy ngược, suýt nữa là Cửu Ninh không khống chế nổi biểu cảm của mình...
Sao có cảm giác hắn mỉm cười có chút đáng sợ...
"Vết thương nhỏ mà thôi."
Như một ngôi sao băng vụt qua bầu trời đêm, nụ cười kia của Chu Gia Hành chỉ là thoáng qua rồi vụt tắt, rất nhanh hắn đã khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh lạnh nhạt như ngày thường.
Cửu Ninh chần chừ một lúc, nhất thời không biết nên nói gì.
Trước kia hắn tham gia tranh tài đá bóng trên phố để kiếm tiền, khi đó bị thương cánh tay, chân hay gãy xương cũng đều có thể tiếp tục ra sân, lòng bàn tay bị quẹt qua chảy m.á.u với hắn mà nói thật sự không nghiêm trọng.
Càng hiểu rõ hắn, Cửu Ninh càng đề phòng hắn... Cùng là huyết mạch Chu gia, tuổi thơ hắn chịu nhiều đau khổ, thân mẫu cũng bệnh c.h.ế.t. Nói không chừng tâm lý của hắn đã sớm vặn vẹo nên mới che giấu thân phận, muốn báo thù người Chu gia, trong đó bao gồm a ông, Tam ca và nàng.
Nhưng hết lần này đến lần khác nàng lại không thể làm gì hắn, cũng không thể ngồi nhìn hắn bị thương.
Chỉ có thể chờ tìm được Cao Giáng Tiên rồi mới tính bước tiếp theo.
Cửu Ninh cười gượng hai tiếng, sau đó xoay người đi ra ngoài. Vạt áo nàng lướt qua ngưỡng cửa, đôi giày cổ cao dệt bằng gấm, dệt bằng sợi tơ vàng còn khảm minh châu, quả nhiên xa hoa mà tinh tế, rạng rỡ ch.ói mắt, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Chu Gia Hành đưa mắt nhìn nàng đi xa, cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình.
Bàn tay được băng bó cẩn thận, không quá lỏng cũng không quá c.h.ặ.t, ngón tay có thể tự do co duỗi, băng gạc còn được thắt thành một cái nút xinh đẹp.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tay nàng rất khéo léo.
Không biết qua bao lâu, một bóng đen lướt qua mái hiên, ôm quyền hành lễ với Chu Gia Hành: "Lang chủ."
--------------------------------------------------