Cửu Ninh không phàn nàn, chạy vặt, tuyệt không nóng vội.
Cuối cùng vẫn là Chu đô đốc không đợi nổi nữa, ông bỏ b.út than xuống, kéo Cửu Ninh vừa mới ra ngoài truyền lời trở về, thở hồng hộc ngồi xuống, ông cầm lấy khăn gấm lau mồ hôi cho nàng, cười nói: "Được rồi, muốn tìm a ông đòi cái gì? Nói thôi, a ông đồng ý với cháu."
Cửu Ninh khẽ cười, ngồi thẳng dậy, chỉ vào bản đồ treo trên tường: "A ông, cháu có thể tìm người để xin lễ vật sinh thần năm sau trước không?"
Chu đô đốc nhướng mày rậm: Ghê thật, ngay cả lễ vật sinh thần cũng mang ra, xem ra lần này Quan Âm Nô muốn đồ không đơn giản!
"Cháu muốn gì?"Cửu Ninh giơ hai tay lên, trịnh trọng chắp tay: "A ông, khi người cầu phong hiệu Vĩnh Thọ huyện chúa cho tôn nữ, còn tranh thủ thực ấp cho tôn nữ, nếu tôn nữ nhớ không lầm, thực ấp này ở phía nam Tương Châu."
Nói xong, nàng cười haha, lúm đồng tiền hơi nhăn, đôi mắt trong suốt như nước trông rất thật thà.
Chu đô đốc lại nheo mắt, suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.
Ông biết Quan Âm Nô không phải tiểu thư xinh đẹp ngây thơ, nhưng không ngờ sở thích của tôn nữ mình lại lớn như vậy!
Huyện chúa chỉ là hư danh, nghe thì dễ nghe, thật ra không nhiều tác dụng lắm, nhưng có thực ấp sẽ khác, cái kia đại biểu hàng năm Huyện chúa có thể lấy được thuế của thái ấp.
Khi Chu đô đốc tranh thủ thái ấp cho Cửu Ninh, Tiểu hoàng đế và các triều thần thương lượng xong, tùy tiện chỉ vài châu huyện Tương Châu cho Cửu Ninh. Dù sao thì triều đình cũng chỉ còn trên danh nghĩa, địa phương hoàn toàn không quan tâm tới triều đình, đừng nói thu thuế nộp lên triều đình, họ không tìm triều đình nhúng tay vào đã xem như tốt rồi, cho nên chỉ chỗ nào cũng giống nhau.
Nói cách khác, thái ấp này cũng chỉ là hư ảo.
Hiện tại, Cửu Ninh muốn biến ảo thành thật.
Nàng muốn cướp được thực ấp trong tay!
Chu đô đốc cúi đầu, cẩn thận quan sát Cửu Ninh.
Tư thế ngồi của Cửu Ninh đoan chính, mỉm cười để lộ hai lúm đồng tiền, lẽ thẳng khí hùng nói: "A ông, nếu là thứ người tranh thủ cho cháu, cháu nhất định phải lấy được! Không thể tiện nghi cho người khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-267.html.]
Trầm mặc một lúc, Chu đô đốc cao giọng cười to: "Được!"
Gần đây ông đang suy nghĩ làm thế nào để lén lút xé miếng thịt mỡ từ trong miệng người khác, Ngạc Châu phía Đông là tuyệt đối không thể đ.á.n.h, nhưng có thể lợi dụng Tương Châu, Đàm Châu, Từ Châu phái binh vây công Ngạc Châu để chiếm chút tiện nghi. Ông chọn vừa hay chính là Tương Châu, ngay cả ngày xuất phát cũng định ra.
Vốn chỉ định cướp chút đồ rồi bỏ chạy, hôm nay tôn nữ đ.á.n.h thức ông, ông càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này không thể tuyệt vời hơn, sư xuất nổi danh có thể ngăn chặn miệng tiết trấn xung quanh không nói, kiếm một khoản lớn trước, sau đó vừa hay có thể tiện đường cướp lại mấy miếng thực ấp của Cửu Ninh!
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu đô đốc kích động đứng lên, đi vòng quanh bản đồ vài vòng, vỗ tay cười to: "Người đâu, mời Bùi tiên sinh!"
Bùi Vọng Chi rất nhanh chạy tới, những trợ tá khác cũng tới, biết được Chu đô đốc muốn sớm đ.á.n.h lén Tương Châu, họ giơ hai tay tán thành: Không sợ Chu đô đốc không có dã tâm, chỉ sợ Chu đô đốc một lòng phát tài rồi chui vào trong mắt bạc không ra được. Ngạc Châu không thể đụng vào, Tương Châu chia năm xẻ bảy, hôm nay lại dốc sào xuất động đi đ.á.n.h Ngạc Châu, họ không nhân cơ hội cướp chút địa bàn trở về, quả thực không xứng đáng với thanh danh xấu của Chu đô đốc cho tới nay! Lúc trước họ đã lên kế hoạch tốt nhưng Chu đô đốc vẫn có chút do dự, các trợ tá sợ nói nhiều sẽ làm cho Chu đô đốc phiền chán nên họ không dám khuyên nhiều.
Chu đô đốc tự mình nghĩ thông suốt, đương nhiên họ không nói hai lời.
Các trưởng bối nghị sự, Cửu Ninh không đi, chuyển sang gian bên uống trà.
Nàng dám đưa ra yêu cầu với Chu đô đốc, dĩ nhiên là có chỗ dựa.
Không lâu sau Thứ sử Tương Châu trong truyện sẽ vì bệnh mà qua đời, mấy nhi t.ử của ông ta cũng bất hoà giống như nghĩa t.ử của Lý Nguyên Tông, không đợi lão phụ hạ táng đã vội vã phân gia. Thứ t.ử bị mấy đích t.ử liên hợp chèn ép, trong lòng không phục: Ta không chiếm được, thì các ngươi cũng không chiếm được!
Vì thế đã quyết định mở cửa thành, chắp tay nhường cơ nghiệp tổ tông cho người khác.
Tương Châu chưa đầy mười ngày đã bị các tiết trấn khác chia cắt.
Chu đô đốc biết được Tương Châu bại dễ dàng như vậy thì đã than thở rất lâu.
Vị trí địa lý của Tương Châu cũng rất quan trọng, bỏ qua Ngạc Châu chiếm Tương Châu, Giang Châu có thể tiến có thể lùi, như hổ thêm cánh.
Có tôn nữ nhắc nhở, Chu đô đốc nhớ mình có thể lấy cớ đòi thục ấp mà xuất binh, phân phó Bùi Vọng Chi nhanh ch.óng viết vài hịch văn thiên về luận tội Thứ sử Tương Châu: "Diễn kịch phải làm đủ!"
Bùi Vọng Chi cười nói: "Đô đốc yên tâm, hịch văn đã chuẩn bị từ sớm."
--------------------------------------------------