Nhi t.ử của Công chúa, sao lại từ nhỏ lớn lên trong chùa?
Tuyết Đình tiếp tục nói: "Mẫu thân ta phóng túng, tuy là nhân phụ nhưng lại nuôi dưỡng rất nhiều nam sủng."
Cửu Ninh câm lặng.
Thảo nào vừa rồi Tuyết Đình không muốn nói... Muốn một nhi t.ử nói với người ngoài về chuyện không hay của mẫu thân mình, quả thật quá khó xử cho y.
Tuyết Đình nhận ra sự áy náy trong mắt nàng, lắc đầu, mỉm cười: "Không sao, ta không thấy xấu hổ."
Y từng cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhục nhã vì thân thế của mình.
Mẫu thân là một Công chúa tông thất chìm đắm trong hưởng thụ, phóng đãng kiêu ngạo, còn phụ thân chỉ là một trong vô số nam sủng của mẫu thân, có thể là thư sinh, có thể là võ quan, có thể là tăng nhân, có thể là tiểu lại trong phủ...
Tóm lại không phải trượng phu trên danh nghĩa của mẫu thân.
Cho đến bây giờ, Tuyết Đình vẫn không biết phụ thân mình rốt cuộc là ai, chỉ biết rất có thể là một vị tăng nhân nào đó.
Mặc dù mẫu thân công khai nuôi nam sủng nhưng khi sinh con thì lại khác. Sợ chuyện bị bại lộ sẽ làm phật lòng phu gia, bà ta đã sai phó phụ vứt Tuyết Đình mới sinh được ba ngày ở ngoài cổng chùa. Trong đêm tuyết lạnh giá, tiếng khóc của y đã thu hút sự chú ý của Tuệ Phạm thiền sư vừa trở về sau một chuyến hành hương. Hôm đó lại đúng là ngày Phật Đản, Tuệ Phạm thiền sư nói y có duyên với Phật, bèn đưa y về nuôi dưỡng bên mình.
Chuyện như vậy không nào thể giấu được. Rất nhanh, tất cả mọi người đều biết Tuyết Đình là con riêng của Công chúa, Công chúa không quan tâm, sau khi hết ở cữ lại tiếp tục mua vui hưởng lạc.
Võ Tông hoàng đế tình cờ biết được chuyện này, đã trách mắng cô mẫu của mình không có tình mẫu t.ử, sau đó hạ chiếu, để cho tâm phúc Lư gia nhận nuôi Tuyết Đình, cho y một xuất thân cao quý.
Còn mẫu thân y vì cấu kết với hoạn quan mua quan bán chức bị bại lộ, đã bị lưu đày đến Lĩnh Nam, suốt đời không được trở về kinh.
Từ đó về sau, không còn ai dám cười nhạo Tuyết Đình nữa, y là con cháu dòng dõi cao quý, đích t.ử Lư gia, đệ t.ử chân truyền của Tuệ Phạm thiền sư.
Tuyết Đình được hưởng nền giáo d.ụ.c tốt nhất, mười mấy tuổi đã nổi tiếng Trường An, được đông đảo tín đồ kính trọng...
Tất cả những điều này đều là Võ Tông hoàng đế tranh thủ cho y.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tuyết Đình hồi tưởng lại chuyện cũ, hốc mắt hơi đỏ lên, ngậm ngùi một lúc, chậm rãi nói: "Phụ thân ngươi rất dịu dàng... Nói chuyện luôn mang theo nụ cười, không giống như bậc cửu ngũ chí tôn cao cao tại thượng, mà lại giống như một vị huynh trưởng dịu dàng."
Y nhìn Cửu Ninh, ánh mắt dừng lại rất lâu trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Nàng trời sinh đã đẹp, từ nhỏ đã có thể thấy là một mỹ nhân, da trắng như tuyết, dung mạo rạng rỡ, ánh sáng ch.ói lọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-399.html.]
Chỉ cần nhìn nàng một cái là khó mà quên được.
Điểm này giống mẫu thân nàng, Thôi quý phi, Thôi quý phi khuynh quốc khuynh thành, mỗi lần dự tiệc thưởng hoa không cần trang điểm cầu kỳ cũng có thể nổi bật hơn tất cả, các quý nữ thế gia khác đều thua tâm phục khẩu phục.
Nhưng thực ra nàng giống phụ thân nàng là Võ Tông hoàng đế hơn.
"Vậy thì..." Cửu Ninh rõ ràng không để ý đến thân thế của Tuyết Đình, lẩm bẩm vài câu, cao giọng nói: "Người không phải biểu cữu của ta, mà là biểu thúc của ta?"
Tuyết Đình là biểu đệ xa của Võ Tông hoàng đế, đương nhiên chính là biểu thúc của nàng rồi.
Tính đi tính lại, Tuyết Đình cùng thế hệ với Võ Tông, vẫn là trưởng bối của nàng.
Tuyết Đình sững người một lúc.
Từ nhỏ lớn lên trong chùa, y luôn bình tĩnh lạnh nhạt, ngay cả khi nói ra thân thế của mình cũng vẫn như mây trôi nước chảy.
Nhưng lại bị câu nói này của Cửu Ninh khuấy động lên vài gợn sóng.
Bất kể y có thân phận gì, là danh tăng cũng được, chỉ là một hòa thượng bình thường cũng được, là con riêng do Công chúa và nam sủng tư thông sinh ra cũng được, trong mắt Cửu Ninh, y cũng không có gì khác biệt.
Ánh mắt của nàng vẫn như xưa, như ngọc minh châu, như nước mùa thu.
Y khẽ cười, thở dài một tiếng: "Đúng vậy, ta là biểu thúc của ngươi."
Còn nhớ năm đó, Võ Tông nhìn thấy y còn nằm trong tã lót, nhướng mày nói với Tuệ Phạm thiền sư: "Vậy thì, đứa nhỏ này là biểu đệ của trẫm?"
Tuệ Phạm thiền sư kinh hoàng: "Bệ hạ, phụ thân của nó không phải là trượng phu của Xương Bình công chúa đâu..."
Võ Tông mỉm cười, phẩy tay: "Cô mẫu tạo nghiệt thì liên quan gì đến nó?"
Tuệ Phạm thiền sư thở phào nhẹ nhõm, biết Võ Tông hoàng đế sẽ không vì giữ thể diện hoàng gia mà ra lệnh xử lý Tuyết Đình, lúc này mới dám nhận Tuyết Đình vào chùa.
Những chuyện này là Tuệ Phạm thiền sư kể với Tuyết Đình.
Khi ấy y còn thơ bé, dĩ nhiên chẳng nhớ gì...
Nhưng vào lúc này, qua đôi mắt đen láy của Cửu Ninh, ánh sáng từ ngọn nến lắc lư phản chiếu trong ánh mắt sắc bén, Tuyết Đình dường như có thể mơ hồ khôi phục lại cảnh tượng năm xưa trong tâm trí mình.
--------------------------------------------------