Tóm lại, nữ chính từ một tỳ nữ nho nhỏ leo lên vị trí Thái hậu, tuyệt đối không chỉ dựa vào mỹ mạo mà còn có sự tàn nhẫn g.i.ế.c người không chớp mắt.
Cửu Ninh ngồi ngay ngắn trước giá gương, cầm một cái gương đồng khảm vỏ ốc soi, nàng sinh ra đẹp như vậy, về sau còn có thể đẹp hơn, lỡ như Đa Đệ ghen tị với nàng thì làm sao bây giờ?
Phiền não mấy hơi thở ngắn ngủi, Cửu Ninh lại sai thị tỳ cài trâm vàng ngọc châu cho nàng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Kệ nàng ta đi, đẹp trước rồi tính sau!
Vừa trang điểm xong, quản sự đã từ bên ngoài dẫn Đa Đệ tới.
Cửu Ninh chuyển lên trường kỷ ở phía Tây.
Thị tỳ vén rèm pha lê lên, quản sự còn chưa nói đã có một tiếng "bịch", một tiểu tỳ nữ da đen quỳ rạp xuống dưới chân Cửu Ninh.
Cửu Ninh kinh hãi: Đa Đệ vậy mà quỳ xuống trước nàng!
"Nô tỳ bái kiến Cửu nương!"
Đa Đệ dập đầu với Cửu Ninh, bịch bịch vài tiếng, mỗi một tiếng đều đập thật mạnh, đợi tới khi nàng ta ngẩng đầu lên thì trán đã có vết bầm tím.
Cửu Ninh nhìn Đa Đệ đang cảm động đến rơi nước mắt mà im lặng thật lâu.
Mắt nhỏ, mũi nhỏ, làn da thô ráp, đen gầy, dáng người cũng teo tóp, toàn thân nhìn không ra một chút mềm mại, nếu hoà vào trong đám đông cũng hoàn toàn không nổi bật... Đây thật sự là Cao Giáng Tiên trong nguyên tác khiến vô số anh hùng khom lưng sao?
Ngay cả mấy người Hàm Thiền còn đẹp hơn Đa Đệ đấy!
Cửu Ninh hoài nghi rằng có phải mình tìm lầm người hay không, nhưng khoảnh khắc Đa Đệ xuất hiện trước mặt nàng, thì trực giác nói cho nàng biết Đa Đệ chính là người mà nàng luôn tìm kiếm.
Chẳng lẽ... Những nam nhân trong truyện thích là nội tâm của Đa Đệ, mà không phải mỹ mạo của nàng ta?
Được rồi, nàng ta là nữ chính nên nàng ta lớn nhất.
Cửu Ninh ra cho hiệu Hàm Thiền đỡ Đa Đệ đứng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-144.html.]
Hàm Thiền bước lên đỡ Đa Đệ dậy, Đa Đệ kinh sợ lại quỳ xuống: "Thân phận tỳ t.ử thấp kém, không dám mạo phạm Cửu nương."
Khóe miệng Cửu Ninh khẽ giật hai cái.
Nói không chừng lúc này đang thầm mắng nàng, dáng vẻ khiêm tốn này giả bộ thật giống, không hổ là nữ chính.
Cửu Ninh ngẫm nghĩ một chút, không thể giữ Đa Đệ ở bên cạnh, nếu không thì ngày nào cũng phải đề phòng Đa Đệ hại nàng. Tuy ngay cả Chu thứ sử cũng bị Đa Đệ lừa nhưng nàng cảm thấy chuyện độc trùng chắc chắn có liên quan đến Đa Đệ, cũng không thể tùy tiện đuổi Đa Đệ đi...
Cửu Ninh hỏi: "Vừa hay phía Tàng Thư lâu thiếu người sai bảo, nhưng bên kia có hơi vắng vẻ, ngươi nguyện ý trông coi không?"
Việc tao nhã như vậy giao cho nàng ta làm, chắc là nữ chính sẽ không ghi hận trong lòng đi?
Đa Đệ ngơ ngác, sửng sốt một lúc lâu, mãi đến khi quản sự ở bên cạnh ho nhẹ mới lấy lại tinh thần.
"Nguyện ý! Nguyện ý! Tỳ t.ử nguyện ý hầu hạ nương t.ử! Đa tạ nương t.ử!"
Đôi mắt vô hồn của nàng ta rơi nước mắt kích động, lại là bịch bịch vài tiếng, dập đầu mấy cái.
Cửu Ninh mỉm cười, ánh mắt ý bảo quản sự dẫn Đa Đệ ra ngoài.
Lúc Đa Đệ đứng lên thì toàn thân run rẩy, sau khi ra khỏi cửa, nàng ta nhìn bầu trời xanh biếc trên đỉnh đầu, nước mắt ào ào chảy xuống.
Quản sự mỉm cười vỗ nàng ta: "Được rồi, Cửu nương tâm thiện, đối xử khoan dung với hạ nhân, xem như ngươi có vận may, sau này không cần phải chịu khổ nữa. Về sau cần cẩn thận một chút, làm việc cho tốt."
Đa Đệ cúi đầu lau nước mắt: "Tỳ nữ đã hiểu, vẫn chưa cảm tạ ngài đã giúp tỳ nữ nói tốt, nếu không có ngài thì tỳ nữ đã bị đuổi ra ngoài rồi, chuyện tốt như này sao có thể rơi xuống đầu tỳ nữ được?"
Quản sự mỉm cười, hất cằm: "Chuyện nhỏ, không cần cảm tạ ta."
"Đối với ngài là việc nhỏ, đối với tỳ nữ mà nói đây lại là ân cứu mạng."
Đa Đệ lấy ban thưởng vừa lãnh được ra rồi đưa cho quản sự.
Quản sự nào để ý? Xua tay: "Ngươi giữ cho mình đi!"
--------------------------------------------------