Nàng thì ngồi trên đùi hắn, người hơi ngả ra sau, tựa vào cánh tay vững chãi của hắn. Hai tay nàng mềm nhũn, đặt lên vai hắn, vạt áo gấm của hắn đã bị nàng vò đến nhăn nhúm.
Có lẽ lò than quá gần, khiến cả hai người đều đỏ bừng mặt.
Chu Gia Hành buông môi nàng ra, mở mắt. Hàng mi dày cong khẽ rung động.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh kinh ngạc nhìn y: "Nhị ca, chàng..."
Hóa ra khi hôn nàng, Chu Gia Hành lại nhắm mắt?
"Lang chủ!"
Tiếng của A Sơn vọng vào từ ngoài cửa.
Cửu Ninh chớp mắt mấy cái.
Chu Gia Hành nhíu mày, vẻ mặt đầy sự khó chịu vì bị quấy rầy.
Cửu Ninh không nhịn được bật cười khúc khích.
Chu Gia Hành nhàn nhạt liếc nàng một cái.
Nàng vội thu lại tiếng cười, đứng dậy khỏi đùi hắn.
Hai chân vẫn còn run, nàng hít một hơi, chỉnh lại y phục đã bị vò rối.
A Sơn không dám vào, đứng ngoài nói vọng vào: "Chu Bát nương đến, nói là muốn gặp quý chủ!"
Sắc mặt Chu Gia Hành càng trở nên khó coi.
Cửu Ninh lùi xa hắn một chút, nói: "Ta ra ngoài xem sao."
Nói xong, nàng nhẹ bước ra ngoài.
A Sơn thò nửa người vào, nhìn xung quanh trong phòng.
Chu Gia Hành lạnh lùng liếc qua, ánh mắt như có trọng lượng.
A Sơn rùng mình một cái, vội rụt đầu ra.
Hắn ta đã nói sai gì sao?...
Bát nương từ nơi khác vội vàng chạy đến đây.
Nàng ấy đã lấy chồng sinh con, đổi sang kiểu tóc của phụ nhân, ngồi trên xe bò đi đến vùng ngoại ô. Từ xa nhìn thấy Cửu Ninh cưỡi ngựa tiến lại gần, liền vén rèm xe, gọi to: "Cửu nương!"
Gia nhân đỡ nàng ấy xuống xe bò.
Không cần ai nhắc, Bát nương chỉ liếc mắt đã nhận ra thiếu nữ mặc áo gấm kia chính là Cửu Ninh... Muội muội đẹp như vậy, đứng giữa đám đông, bất kể lúc nào, bất kể ở đâu, người ta luôn chú ý đến nàng đầu tiên.
Cửu Ninh đến gần rồi xuống ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-651.html.]
Bát nương xách váy chạy một mạch, thở hổn hển một lúc lâu mới ngẩng đầu, nhìn Cửu Ninh từ trên xuống dưới, cười nói: "Cửu nương, muội vẫn đẹp như thế!"
Nói xong, nàng ấy bật cười, vẫn là dáng vẻ Bát nương trước đây.
Cửu Ninh không nhịn được cười: "Khí sắc Bát tỷ thật tốt."
Ánh mắt nàng nhìn về xe bò, thấy rèm xe khẽ lay động, thị nữ bế một đứa bé từ trong xe bước xuống.
"Sao không thấy tỷ phu đâu?"
Cửu Ninh biết mình sẽ không ở lại Giang Châu lâu, khi bảo người đến đón Bát nương đã nói rõ nàng sắp lên đường đến Trường An. Bát nương trước đây thích nhất là kể lể về tương lai muốn gả cho một lang quân như ý. Nay đã gả cho người ta, hai phu thê tương kính như tân, tình cảm rất tốt, đáng lẽ phu thê nên đi cùng nhau.
Bát nương ánh mắt lóe lên, đón lấy con mình từ tay thị nữ, khoe như bảo bối cho Cửu Ninh nhìn: "Muội xem, đây là ngoại tôn t.ử của muội đó!"
Hai mắt Cửu Ninh híp lại, không vạch trần, chỉ véo tay nhỏ của ngoại tôn t.ử, trêu đùa.
Tiểu lang quân vừa ăn no, giờ đang ngủ say, được bọc trong lớp tã dày, ngủ ngon lành, từ tay thị nữ sang tay Bát nương cũng không hề thức dậy.
Cửu Ninh sợ làm bé tỉnh, véo mấy cái tay mũm mĩm liền buông ra, ánh mắt ra hiệu cho thị nữ rời đi.
Hiện tại khí chất nàng đã khác xưa, thị nữ lập tức nghiêm nghị, ôm tiểu lang quân quay lại xe bò.
Bát nương chẳng để tâm đến con mình, chỉ mải mê nắm lấy tay Cửu Ninh, ríu rít hỏi những năm qua nàng đã đi đâu, có bị ức h.i.ế.p không, một lúc sau lại chuyển sang khen ngợi nàng ngày càng xinh đẹp.
Nhân lúc nàng ấy thở, Cửu Ninh giữ lấy tay nàng ấy, nhẹ nhàng hỏi: "Bát Tỷ, tỷ phu đối xử với tỷ có tốt không? Bên nhà họ thì sao?"
Bát nương khoát tay, vẻ không mấy để tâm: "Hắn nào dám đối xử tệ với ta."
"Tỷ cùng ngoại tôn t.ử đi xa như vậy, tỷ phu không đưa tỷ đi sao?"
Sắc mặt Bát nương thoáng cứng lại, ánh mắt né tránh, gương mặt dần đỏ ửng.
Cửu Ninh nói: "Bát tỷ, nếu nhà bên đó không tốt với tỷ..."
"Không có! Không có!" Bát nương vội lắc đầu, sợ nàng hiểu lầm.
Cửu Ninh biết ngày tháng của nàng ấy đang yên ấm, câu vừa rồi chỉ là cố ý để dụ nói thật, liền cười, ánh mắt sáng như sao: "Vậy tại sao Bát tỷ không muốn cho muội gặp tỷ phu? Hay là vì tỷ phu tuấn lãng vô song nên tỷ không nỡ để tỷ phu ra ngoài?"
"Hắn tuấn lãng vô song?" Bát nương lập tức trợn mắt, giậm chân nói: "Cửu nương, muội không biết đâu, tỷ phu của muội chẳng đẹp trai chút nào!"
Nói xong, mặt nàng ấy đỏ bừng lên.
"Nhưng mà hắn đối xử với ta rất tốt."
Bát nương từ nhỏ đã muốn gả cho một lang quân tuấn tú, càng khôi ngô càng tốt. Nàng ấy dễ động lòng, gặp ai đẹp liền thích, đương nhiên nàng ấy quên người ta cũng nhanh.
Hôn sự với Kiều gia không thành, sau đó liên hôn với Tống gia cũng tan vỡ, Bát nương dường như chẳng hề có cảm giác buồn bã, vẫn hăng hái chờ đợi một thiếu niên khôi ngô khác đến cầu hôn.
Kết quả, người đến cầu thân lại là Trịnh Đại lang.
--------------------------------------------------