Bùi Vọng Chi vội vàng tránh sang một bên, không dám nhận lễ này.
"Sau này còn phải làm phiền tiên sinh nhiều."
Cửu Ninh cười tươi, lộ ra lúm đồng tiền, xoay người bước vào chính sảnh.
Bùi Vọng Chi đứng tại chỗ, ngẩn người một lúc.
Chu đô đốc vừa mới nổi giận với thuộc hạ, tâm trạng bực bội, đứng bên cửa sổ, kéo mở vạt áo, giục tỳ nữ dâng trà.
Cửu Ninh bước vào trắc gian, ra hiệu cho tỳ nữ lui xuống, nhận lấy chén trà lạnh đưa đến tay Chu đô đốc.
Chu đô đốc không quay đầu lại, cầm lấy chén trà, uống một hơi cạn sạch, tiện tay đặt chén trà xuống.
Cửu Ninh lại rót thêm một chén trà lạnh đưa qua.
Chu đô đốc vẫn uống cạn một hơi.
Cửu Ninh lại đi rót trà.
Cứ như vậy lặp lại ba lần, Chu đô đốc mới nhìn rõ người ngoan ngoãn dâng trà cho mình là tôn nữ bảo bối, sắc mặt lập tức chuyển từ u ám sang tươi sáng, cười mắng: "Sao không nói gì? Hù c.h.ế.t ta rồi!"
Cửu Ninh đỡ Chu đô đốc ngồi xuống, ôm lấy cánh tay ông làm nũng: "Chẳng lẽ trà cháu rót không ngon bằng trà của tỳ nữ sao?"
Chu đô đốc bật cười, nhận lấy chén trà trong tay nàng, uống vài ngụm: "Ngồi đi, sao hôm nay lại đến giờ này?"
Bây giờ không phải giờ ăn cơm.
Cửu Ninh ngồi xếp bằng: "Hôm nay cháu đến nói chuyện chính sự với a ông."
Chu đô đốc nhướng mày, đặt chén trà xuống.
"Chuyện gì?"
Trên bàn dài trong phòng có nước ngọt và bánh ngọt, đều là chuẩn bị cho Cửu Ninh, nàng đưa tay rót cho mình một bát nước ngọt, cười nói: "A ông, cháu muốn đến huyện Thanh Trúc."
Mặt Chu đô đốc sa sầm.
"Có phải vì chuyện minh ước không?"
Cửu Ninh lắc đầu: "Chuyện này không liên quan đến minh ước."
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu đô đốc im lặng.
"Cháu lớn rồi!" Cửu Ninh đặt bát xuống, giơ tay lên, làm động tác vung nắm đ.ấ.m.
Chu đô đốc vẫn không nói gì, sắc mặt âm trầm như nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-340.html.]
Căn phòng yên tĩnh trở lại.
Tỳ nữ đứng hầu bên ngoài không dám thở mạnh.
Cửu Ninh phì cười, rót một bát nước ngọt đẩy đến trước mặt Chu đô đốc: "A ông, người đừng dọa người nữa, trước đây người dạy cháu có thể học võ nghệ giống huynh trưởng và Tam ca, lúc đó người đã biết sẽ có ngày này mà."
Chu đô đốc nuông chiều nàng là thật nhưng trong lòng Chu đô đốc rất rõ ràng, ông không thể che chở cho nàng cả đời, ông coi nàng như châu báu, cho nàng tất cả những gì ông có thể cho nhưng nàng dần dần lớn lên, sớm muộn gì cũng phải tự mình vươn cánh bay xa, đón gió mưa thử thách.
Cửu Ninh vẫn luôn nhớ lời Chu đô đốc đã nói với nàng khi dẫn nàng đi xem bia đá cấm nịch nữ nhi.
"A ông, cháu sẽ không quên lời dạy của người, cháu đã chuẩn bị xong xuôi rồi, bây giờ rời đi là vừa..."
Nàng chớp mắt, lay lay cánh tay Chu đô đốc: "Người nên vui mới đúng."
Đúng là Chu đô đốc nên vui.
Lần này cả tộc ngấm ngầm gây áp lực với Cửu Ninh, ông đứng ngoài quan sát, không ngăn cản, cũng không an ủi nàng, ngược lại còn cố ý nhiều lần công khai nổi giận với thuộc hạ, cố tình làm ầm ĩ mọi chuyện lên, chính là muốn xem phản ứng của Cửu Ninh.
Nàng không hề sợ hãi khóc lóc, nhẫn nhục cầu toàn nói muốn đến Ngạc Châu, mà là sau khi chuẩn bị xong mọi thứ thì chủ động rời khỏi gia tộc, tự lập thân lập nghiệp.
Đây chính là kết quả Chu đô đốc muốn nhìn thấy nhưng ông lại không cười nổi.
Quan Âm Nô vừa mong manh vừa hiểu chuyện của ông...
Chu đô đốc thở dài trong lòng, cảm thấy hơi chua xót.
Khoan đã, từ bao giờ lão t.ử lại trở nên đa sầu đa cảm thế này?
Chu đô đốc hoàn hồn, vỗ đùi, xua tan cảm xúc hỗn độn trong đầu, rồi vỗ bả vai Cửu Ninh.
"Tốt lắm! A ông vui lắm!"
Tôn nữ đã lớn rồi.
Điều ông có thể làm là che mưa chắn gió cho nàng, để nàng có thể thỏa sức kiêu căng, đồng thời sớm chuẩn bị đường lui cho nàng để sau này nàng có thể ít chịu khổ sở hơn, tốt nhất là cả đời đều bình an vô sự.
Không nhất thiết phải giàu sang phú quý nhưng ít nhất cũng phải bình an.
Trong viện của Chu Gia Huyên trồng rất nhiều cây đằng la, đám thị nữ tận tâm chăm sóc ngày đêm khiến đằng la mọc um tùm lên hàng rào. Nhìn từ xa giống như một làn sóng xanh mướt, thỉnh thoảng có vài đốm đỏ rực hoặc hồng nhạt nổi bật giữa đám bọt nước, đó là những quả chưa chín kỹ.
Kim Dao hái một chùm quả đỏ tươi xuống cho Cửu Ninh chơi, loại quả này có màu sắc rực rỡ, tỏa ra hương thơm ngọt ngào. Các thị nữ thường xâu thành chuỗi để cài lên tóc hoặc gài trước n.g.ự.c áo, vừa đẹp lại thơm.
Cửu Ninh buộc chùm quả vào chiếc khăn quàng thêu hoa lựu bát bảo, làn váy lả lướt quét qua chiếu túc, đi thẳng vào phòng ngủ.
"A huynh đang làm gì vậy?"
Các hòm xiểng chất đầy trong phòng, các thị nữ đang bận rộn thu dọn hành lý. Nghe thấy giọng nói của Cửu Ninh, bọn họ lập tức dừng công việc lại, cúi xuống hành lễ với nàng.
--------------------------------------------------