Trong trướng yên tĩnh, Chu Gia Huyên, Đa Đệ và Hoài Lãng lặng lẽ đứng bên cạnh nàng.
Nàng buông chiến báo, lau nước mắt.
Hắn nhất định còn sống.
Nàng phải tìm thấy hắn.
Đàn nhạn giật mình vì lạnh, gió bấc thổi hiu hắt.
Ngàn núi non, khói dài, mặt trời lặn, thành cô quạnh khép kín.
Tinh kỵ mặc giáp da giương roi thúc ngựa như tên rời cung, thẳng tiến về phía thành nhỏ bên bờ đầm lớn, bụi cuốn mù mịt phía sau.
Cửu Ninh đội mũ nỉ, mặc áo khoác dày bằng vải dạ, nàng đứng trên tường thành vừa được gia cố thêm, nhìn về phía thảo nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát bên ngoài thành.
Năm năm chinh chiến nơi biên ải, sáng sáng ngựa xe, đao kiếm leng keng. Tuyết trắng ba xuân về với mồ xanh, sông Hoàng Hà vạn dặm uốn quanh núi đen.
Mùa đông phương Bắc luôn đến sớm, trời âm u, ẩn hiện gió tuyết.
Mấy ngày nay, nàng lần theo dấu vết truy kích của đại quân đến tận biên giới, đi thêm nữa là vào thảo nguyên nơi bộ lạc Hồ chiếm đóng.
Chu Gia Huyên phản đối nàng tiếp tục tìm kiếm, mặc dù Hà Đông đã bình định nhưng phía Bắc vẫn nằm trong tay bộ lạc Hồ, hơn nữa mùa này sông đóng băng, khí hậu khắc nghiệt, đúng là thời điểm bộ lạc Hồ thích xuôi Nam cướp bóc.
Cửu Ninh không tiết lộ thân phận của mình, cũng không công bố tin tức Chu Gia Hành mất tích.
Hà Đông bình định, Lý Chiêu và Tuyết Đình theo bức thư nàng để lại trước đó, đang cùng các triều thần bàn bạc việc dời đô đến kinh đô phụ.
Kinh kỳ không có đủ đất đai rộng lớn để canh tác, lương thực sản xuất ra không đủ nuôi sống quá nhiều người, trước đây Hoàng đế thường phải dẫn văn võ bá quan và các thế gia hào tộc đến các kinh đô phụ khác để "ăn lộc", lãng phí rất nhiều nhân lực, vật lực và tài lực. Hơn nữa, nước Trường An mặn chát, không thể đủ cung cấp cho hàng chục vạn thần dân, không còn thích hợp làm kinh đô.
Nhiều năm chiến loạn, dân cư phương Bắc không ngừng di cư về phía Nam, mang theo kỹ thuật sản xuất tiên tiến và nhiều loại giống lúa, phương Nam phát triển nhanh ch.óng, sản lượng lương thực tăng vọt, cả dân số lẫn kinh tế đều đang dần đuổi kịp phương Bắc.
Kinh đô mới sẽ là kinh đô phụ, vẫn nằm ở Trung Nguyên nhưng sẽ chọn một phủ thành có giao thông phát triển, có thể thông qua kênh đào nối liền toàn bộ hệ thống sông ngòi phương Nam, từ đó kết nối Nam Bắc.
Sau khi được nghỉ ngơi và phục hồi sau chiến tranh, phương Bắc sẽ dần dần khôi phục lại sự phồn vinh như xưa.
Triều đình vừa dùng đại quân trấn áp, vừa dùng vinh hoa phú quý dụ dỗ, buộc các tiết trấn khắp nơi quy thuận, với Tiền thị đứng đầu, các thế lực địa phương hùng mạnh đã chọn quy phục, phương Nam tránh được chiến loạn, chắc chắn sẽ tiếp tục phát triển mạnh mẽ.
Giờ đây Hà Đông cũng đã bình định, các trọng trấn Hà Bắc lần lượt quy thuận, Trung Nguyên thống nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-714.html.]
Mọi thứ đều diễn ra theo đúng trật tự.
Chỉ thiếu mỗi Chu Gia Hành đã trải qua cả tuổi thanh xuân trong những cuộc chinh chiến.
Tiếng gió rít gào, tinh kỵ nhanh ch.óng lên tường thành, chắp tay nói: "Không tìm thấy dấu vết đại quân."
Cửu Ninh nhíu mày.
Vài ngàn tinh kỵ của quân tiên phong đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, không thể nói mất là mất, Lý Thừa Nghiệp tuyệt đối không có bản lĩnh như vậy... Rốt cuộc Chu Gia Hành đã đi đâu?
Nàng trở về phòng, trầm tư nhìn bản đồ trải rộng trên bàn.
Lòng nóng như lửa đốt nhưng nàng không thể hoảng loạn.
Chu Gia Huyên từ ngoài bước vào, cau mày nói: "Biên cương không yên ổn, muội không thể ở đây lâu, ta sẽ phái người đưa muội về kinh đô phụ."
Cửu Ninh lắc đầu.
Ánh mắt Chu Gia Huyên tối sầm, có dấu hiệu tức giận.
Lúc này, dưới lầu có tiếng ồn ào vọng lên.
"Báo..."
Chiến báo khẩn cấp được đưa đến, một kỵ binh phi ngựa nhanh ch.óng xuyên qua đường phố, chạy về phía vọng lâu.
Vài vị bộ tướng dưới lầu nghe người truyền tin nói vài câu, sắc mặt đều đại biến, run lẩy bẩy.
Hoài Lãng mồ hôi lạnh đầm đìa, đẩy cửa phòng: "Người Khiết Đan đ.á.n.h tới! Có người chăn nuôi ở ven đầm lớn nhìn thấy một lượng lớn kỵ binh Khiết Đan!"
Đồng t.ử Cửu Ninh co rút, tai ù đi.
Trong nháy mắt, mồ hôi lạnh thấm đẫm lớp áo dày.
Đúng rồi, thảo nào nàng luôn cảm thấy có gì đó không đúng... Thảo nào Chu Gia Hành truy kích Lý Thừa Nghiệp rồi biệt tăm... Trước đó họ đã thảo luận liệu người Khiết Đan có nhân lúc Hà Đông đại loạn mà xuôi Nam hay không, khi đó quốc vương Khiết Đan mới lên ngôi không lâu, dường như không vội phát binh, không có bất kỳ động tĩnh nào. Họ đã phái binh mã giám sát c.h.ặ.t chẽ đối phương, cho rằng với việc các trọng trấn Hà Bắc nằm trong tầm kiểm soát của họ, người Khiết Đan chắc chắn không tìm được đường xuôi Nam...
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhưng họ đã quên, người Khiết Đan có thể hợp tác với Lý Thừa Nghiệp!
Nếu thất bại t.h.ả.m hại của Lý Thừa Nghiệp chỉ là một cái bẫy, hắn ta cố tình dụ Chu Gia Hành truy kích tàn binh, đưa hắn vào bẫy của người Khiết Đan... Lão quốc vương Khiết Đan gần như có thể nói là c.h.ế.t trong tay Chu Gia Hành, người Khiết Đan hận hắn thấu xương, sao có thể bỏ qua cơ hội tốt này?
--------------------------------------------------