Chu đô đốc biết được thì giận tím mặt, ông đã lệnh người đ.á.n.h gãy chân hắn ta ở trước mặt phụ mẫu của Lục lang.
Lục lang đau đến c.h.ế.t đi sống lại, nằm dưỡng thương nhiều tháng ở trong phòng mới có thể xuống đất bước đi.
Từ đó về sau, t.ử đệ Chu gia không dám tùy tiện chê giễu bộ khúc trong nhà nữa.
Quy củ này do Chu thứ sử và Chu đô đốc cùng đặt ra, ai vi phạm đều phải chịu phạt, kể cả Chu Bách Dược cũng không ngoại lệ.
Quản gia nói xong thì cúi đầu, không dám thở mạnh một tiếng.
Sắc mặt Chu Bách Dược lúc xanh lúc trắng, chỉ vào Chu Gia Hành hỏi: "Hắn lên làm Hiệu Úy từ khi nào?"
Một kẻ Hồ nô thấp kém lưu lạc giang hồ, chỉ ngắn ngủi mấy tháng đã từ tiểu tốt leo lên vị trí Hiệu Úy, ai mà tin được?
Quản gia đáp: "A lang, chỉ định là do chính miệng Sứ quân tuyên bố."
Chu Gia Hành là người Chu đô đốc giữ lại nhưng người nâng đỡ hắn lại là Chu thứ sử.
Cửu Ninh đang hứng thú chờ xem náo nhiệt thì trong lòng thoáng giật mình.
Trong nguyên tác, chính là Chu thứ sử không để ý đến xuất thân của Chu Gia Hành, đặc biệt trọng dụng hắn, cuối cùng còn nhận hắn làm nghĩa t.ử.
Chu Gia Hành trở thành đường điệt của Chu Bách Dược nên khi hắn hạ quyết tâm b.ắ.n c.h.ế.t Chu Bách Dược và Chu Gia Ngôn, cũng không gặp phải nhiều lời phản đối. Bởi vì trong mắt thế nhân, hắn là tôn t.ử được nuôi dưỡng bởi Chu sứ quân công chính nghiêm minh, nhân ái khoan dung, chứ không phải là nhi t.ử của Chu Bách Dược.
Sao Chu thứ sử lại chút ý tới Chu Gia Hành? Còn đề bạt hắn làm Hiệu Úy?
Ông ta đã chú ý đến hắn bao lâu rồi? Tại sao trước đây không ai phát hiện ra Chu thứ sử và Chu Gia Hành có qua lại?
Trong lòng Cửu Ninh bỗng thoáng qua vô số suy nghĩ.
Vẫn là gừng càng già càng cay, tuy Chu thứ sử phải dựa vào Chu đô đốc mới có thể bảo trụ Giang Châu nhưng không có nghĩa là ông ta không có bản lĩnh.
Lão nhân không phô trương này có đôi mắt nham hiểm, còn có tâm tư kín đáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-119.html.]
Phải hỏi ai hiếu thuận với Chu thứ sử nhất trong Chu gia, đám hạ nhân trong nhà sẽ không nghĩ tới tôn t.ử của Chu thứ sử đầu tiên mà là Chu Bách Dược.
Chu Bách Dược kính nể Chu thứ sử tới mức khiến ai nấy đều liếc nhìn. Nghe quản gia nói rằng Hồ nô là do Chu thứ sử đề bạt, ông ta sững người ước chừng nửa tách trà.
Đương nhiên Hồ nô này là nhân tài mà bá phụ coi trọng...
Sau khi đứng như khúc gỗ hồi lâu, Chu Bách Dược ho nhẹ vài tiếng: "Dù là Hiệu Úy, cũng không thể vô lễ."
Quản gia thở phào nhẹ nhõm, biết đây là lang quân đã chịu nhượng bộ.
Ông ta vội nháy mắt với Chu Gia Hành muốn hắn nhận lỗi.
Tiếc là Chu Gia Hành chẳng đoái hoài gì tới ông ta mà cứng rắn nói một câu: "Ta phụng mệnh Đô đốc hộ vệ nương t.ử, đó là chức trách."
Ngụ ý là chính Chu Bách Dược sai phạm trước nên hắn mới động thủ.
Chu Bách Dược tức giận tới biến sắc.
Chẳng lẽ một người làm phụ thân như ông ta còn không thể quản giáo nữ nhi của mình sao?
Trong lòng quản gia thầm kêu khổ, thầm mắng Hồ nô đúng là không hiểu quy củ, chẳng lẽ không thấy lang quân đã nhượng bộ rồi sao, không nhanh ch.óng cho lang quân bậc thang xuống mà còn đổ thêm dầu vào lửa, đây là muốn bị đ.á.n.h sao?
Sau khi Chu Gia Hành để lại một câu, không đợi Chu Bách Dược phản ứng, hắn đã cất bước ra ngoài rồi chỉ tay vào nhóm phụ nhân bị nô bộc cường tráng đuổi ra khỏi các t.ử.
"Đưa họ ra ngoài."
Nhóm hộ vệ chỉ mong có thế nên đã hớn hở đáp lời, tiến lên trước mặt những phụ nhân còn định xông vào trong, cố ý vỗ nhẹ lên chuôi kiếm bên hông.
Các phụ nhân thoáng tản ra, mí mắt giật giật.
Chu đô đốc vốn là người thô bạo ngang ngược, rút kiếm c.h.é.m người là chuyện thường xảy ra, hộ vệ dưới trướng ông cũng hung hãn, căn bản không nói lý.
Vân Mộng Hạ Vũ
--------------------------------------------------