Chu Gia Hành xoay người đi về phía chuồng ngựa: "Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con."
Các vùng phía Bắc đã dấy lên chiến sự, Khiết Đan không còn sức mạnh để xuôi Nam, liên minh tuyến Đông Tây chỉ còn là cái tên, hắn và Lý Nguyên Tông sớm muộn gì cũng phải phân cao thấp, lần này yến tiệc dù có nguy hiểm như núi đao biển lửa, hắn cũng phải đi.
Trần Mao nhớ lại mục đích mình đến đây, bước theo sau, can đảm nói: "Gần đây thuộc hạ nghe nói, Lý tư không có ý định cầu hôn cho nghĩa t.ử A Sử Na Bột Cách với Trưởng công chúa."
Chu Gia Hành dừng lại.
Yến hội được cử hành trong một tòa thổ thành đứng vững trên thảo nguyên bao la.
Khắp nơi mênh m.ô.n.g, hoang vắng không một bóng người, ở nơi hoang vu đột nhiên xuất hiện một toà thành có quy mô không nhỏ trông có hơi bất thường. Dưới ánh nắng ch.ói chang, những binh sĩ của Hà Đông quân mặc áo giáp, đầu quấn khăn đang tuần tra qua lại dọc theo con đường đất ngoài thành, mỗi người đều cao lớn rất có khí thế.
Binh mã của Hà Đông quân hùng tráng, uy nghi nhất khi họ quét ngang Trung Nguyên, không ai dám chạm trán.
Tuy nói vài năm trước, Lý Nguyên Tông đã gặp phải thất bại lớn, thế lực suy yếu nghiêm trọng, cũng vì tuổi tác đã cao lại thường xuyên lộ ra thái độ lực bất tòng tâm, nhưng ông ta vẫn là bá chủ lớn nhất của Trung Nguyên.
Thủ lĩnh của các bộ lạc đến dự yến đứng ở bên ngoài thổ thành, nhìn lên tòa thổ thành được xây dựng trong mấy tháng ngắn ngủi này mà trong lòng rung động không thôi.
Chỉ có Lý tư không mới có quyết đoán và tài lực như vậy, có thể xây một tòa thành trấn hoàn toàn mới ở nơi hoang dã này!
Trong thành tiếng người ồn ào, ngoài thành khói bụi cuồn cuộn, mấy chục kỵ binh nhân mã vai khoác ánh vàng lấp lánh, từ phía Tây phi nhanh đến rồi thả chậm tốc độ, lặng lẽ băng qua đường lớn, chầm chậm tiến về Soái phủ mới dựng ở phía Đông thành.
Phần lớn người đi ở bên đường là binh sĩ Hà Đông quân, tiểu lại và bách tính biên cương vận chuyển lương thảo. Nhận ra nam t.ử trẻ tuổi tuấn tú, mày kiếm mắt sáng đang dẫn đầu trong đội nhân mã này chính là Chu Gia Hành, người mơ hồ có danh tiếng ngang với Tư không. Thế là lập tức dừng chân quan sát, nhỏ giọng bàn tán.
Chu Gia Hành tay nắm cương ngựa, trên mặt không lộ vẻ gì, vừa không có sự cảnh giác đối với Hà Đông quân, cũng không có kiểu ngạo mạn cuồng vọng của người chỉ dẫn theo vài chục tinh kỵ đã dám xâm nhập vào nơi đóng quân của Hà Đông quân.
Sắc mặt hắn vẫn như thường, ánh mắt bình tĩnh, giống như hắn chỉ đi dự một yến hội bình thường mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-575.html.]
Khách nhân của các bộ lạc khác bên đường thấy thế, thì lặng lẽ trao đổi với nhau ánh mắt ngầm hiểu.
Lá gan của Chu Gia Hành đúng là quá lớn đi! Hắn không sợ Lý tư không mời mình đến Hồng Môn Yến à?
Dọc đường có binh sĩ nhanh ch.óng về thành báo tin, sau khi Thế t.ử Lý Thừa Nghiệp biết Chu Gia Hành tới thì đã tự mình đi ra nghênh đón.
Vào hội minh lần trước, hắn ta cẩn thận bố trí, kết quả chẳng những không thể như ý áp chế được Chu Gia Hành mà còn bị đối phương dọa cho hồn phi phách tán, suýt nữa làm rối loạn minh ước, bị Lý Nguyên Tông mắng cho một trận. Lần này, hắn ta không dám tùy tiện động tay động chân, thái độ trở nên thân thiện và nhiệt tình hơn.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Hành xoay người xuống ngựa.
Những kỵ binh tinh nhuệ phía sau hắn cũng xuống ngựa theo, động tác đồng đều như một. Hàng chục đôi giày da thú đồng loạt dẫm xuống mặt đất, âm thanh hòa làm một, chấn động đến mức khiến da đầu người ta tê rần.
Trong lòng mọi người chấn động: Đội quân bất bại, quả nhiên không giống bình thường!
Ánh mắt Lý Thừa Nghiệp lóe lên, cười nói: "Sứ quân dũng mãnh, thân binh dưới trướng cũng không phải vật trong ao!"
Những người xung quanh đang chờ xem náo nhiệt suýt chút nữa mà kinh ngạc rớt cằm: Thế t.ử vốn bụng dạ hẹp hòi, hết lần này đến lần khác chịu thiệt trong tay Chu Gia Hành, trong lòng chắc hẳn hận không thể bằm đối phương thành trăm mảnh. Hôm nay là uống nhầm t.h.u.ố.c hay đầu óc bị Lý tư không gõ hỏng rồi, sao lại khách sáo với Chu Gia Hành đến vậy?
Lý Thừa Nghiệp cũng chẳng thèm nhìn những người khác lấy một cái, vờ như không có gì mà tiếp tục bắt chuyện với Chu Gia Hành.
Đối mặt với Lý Thừa Nghiệp đột nhiên nhiệt tình, Chu Gia Hành vẫn không thay đổi sắc mặt, ra hiệu cho những thân binh khác rời đi, chỉ mang theo sáu hầu cận, theo Lý Thừa Nghiệp bước vào Soái phủ.
Những người khác đều đã đến, tiền đường trong phủ đã sớm chuẩn bị món ngon đặc sắc.
Trên thảo nguyên cách xa thị trấn phồn hoa, đường đi khó khăn, đừng nói đến sơn hào hải vị hiếm thấy kia mà ngay cả rau củ tươi bình thường cũng khó gặp được. Nhưng trong yến hội, lại muôn màu rực rỡ, có đủ loại kỳ trân từ biển đến đất liền.
--------------------------------------------------