Quan Âm Nô giống như mẫu thân của nàng, điều này rất tốt.
Ông già rồi, không có cách nào bảo vệ Quan Âm Nô cả đời, Quan Âm Nô chỉ có tự mình kiên cường lên, mới có thể cầu được an ổn trong loạn thế.
Cửu Ninh biết mình bị Chu đô đốc nhìn thấu, cũng không che giấu, cười nói: "A ông thương cháu, cháu mới dám nói cho a ông."
Chu đô đốc mỉm cười, vỗ tóc Cửu Ninh: "Trước đâu a ông đã đồng ý với cháu, đám Thập Nhất lang có thể làm gì, cháu đều có thể làm cái đó, bây giờ cũng giống như vậy."
Vẻ mặt ông đột nhiên trở nên lạnh lùng: "Ai dám nhiều chuyện, xử trí gia pháp!"
Thật ra Cửu Ninh cũng không chắc Chu đô đốc có đồng ý hay không, dù sao thì luyện binh không giống những chuyện khác, đây chính là liên quan tới kế thừa gia tộc, không ngờ Chu đô đốc lại sảng khoái đồng ý như vậy.
Nàng giang hai tay ôm lấy Chu đô đốc.
"A ông, người thật tốt!"
Chu đô đốc khẽ cười, đắc ý vuốt râu: "Tốt bao nhiêu?"
Cửu Ninh ôm ông làm nũng: "A ông của cháu là a ông tốt nhất trên đời! Tốt nhất nhất!"
Chu đô đốc cười to.
Náo loạn một lúc, Cửu Ninh đứng lên: "A ông, lần trước Nhị ca cứu cháu, cháu vẫn chưa cảm ơn huynh ấy, nếu cháu nhờ huynh ấy giúp cháu, người cho phép không?"
Chu đô đốc không nghĩ nhiều, khoát tay: "Là phụ thân cháu có lỗi với hắn, nếu hắn nguyện ý trở về, ta cũng thương hắn như thương Tam ca cháu."
Lời vừa nói ra khỏi miệng, đột nhiên cảm thấy không thích hợp, nhướng mày.
Cửu Ninh chột dạ thu tay về, cười haha.
Chu đô đốc ngẩng đầu, sắc mặt trầm xuống.
Vừa rồi ông bị tôn nữ dùng lời ngọt ngào làm mê muội, hóa ra những chuyện như phong đất, luyện binh đều là làm nền, thỉnh cầu cuối cùng này mới chính là mục đích thực sự của tôn nữ!
Cửu Ninh ngoan ngoãn, làm ra vẻ khiêm tốn, nói: "A ông, người là a ông tốt nhất trên đời, cháu biết người thiên vị cháu nhất!"
Lời nói kéo dài thật dài, vô cùng tự đắc.
Nghe nàng dùng loại giọng điệu tự đắc này nói ông yêu thương nàng nhất, Chu đô đốc thật sự giống như được gãi tới chỗ ngứa, trong lòng rất thoải mái, nhưng trên mặt vẫn bày ra vẻ nghiêm túc, nói: "Lần sau không được vòng tới vòng lui, muốn cái gì trực tiếp nói cho a ông, nhớ kỹ chưa?"
Cửu Ninh gật đầu như giã tỏi, thái độ nhận sai vô cùng thành khẩn: "Cháu nhớ rồi ạ!"...
Từ chính viện Chu đô đốc bước ra, Cửu Ninh trở về phòng viết thư cho Chu Gia Hành.
Ngạc Châu loạn như vậy, chắc chắn mấy người Chu Gia Hành vẫn chưa rời đi quá xa, nàng nhớ rõ hắn đã nói sẽ phái người tới cửa lấy thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-269.html.]
Trong thư nói chính sự trước, nói cho hắn biết chuyện xảy ra bên cạnh sau khi mình trở lại Chu gia, nhấn mạnh thế đạo bên ngoài quá loạn, sau đó hỏi dự định bước tiếp theo của hắn.
Viết xong thư, nàng sấy khô mực, niêm phong, khóa vào trong hộp.
Hàm Thiền đi vào báo rằng mấy người A đại đã tới.
Cửu Ninh ừ một tiếng, thu dọn xong, bảo Hàm Thiền dẫn bốn người A đại vào sảnh đường.
Vân Mộng Hạ Vũ
Trong sảnh đường đốt chậu than, an bài trường kỷ bản dài, góc tường để hoa tươi, lư hương mạ vàng phun ra một làn khói xanh lượn lờ.
Mấy người A đại không dám ngồi xuống, chờ Cửu Ninh đi ra, vội vàng ôm quyền thỉnh an.
Cửu Ninh đi ra gian ngoài, hành lễ với mấy người A đại.
Mấy người A đại hoảng sợ, vội quỳ xuống: "Cửu nương thật khiến chúng ta kinh sợ."
Cửu Ninh mỉm cười, ra hiệu cho Hàm Thiền và Đa Đệ đỡ mấy người họ dậy, nàng bước tới trước trường kỷ, nâng chén rượu lên, nói: "Mùa đông trời lạnh, ta uống một chén trước."
Nàng uống cạn chén rượu ngọt trong một ngụm.
Mấy người A đại luống cuống tay chân, cũng bưng chén rượu lên, ngửa cổ uống một ngụm, lớn tiếng nói: "Cửu nương có gì phân phó, cứ việc nói, bốn người chúng ta nguyện xông pha khói lửa, không từ chối!"
Cửu Ninh cười nói: "Quả thật có việc muốn nhờ các ngươi nhưng xông pha khói lửa thì không cần."
Nàng phất tay.
Mấy người A đại đều tự ngồi xuống.
Cửu Ninh nói: "Ta đã được tổ phụ cho phép, có thể chọn năm mươi người trong quân làm bộ khúc."
Mấy người A đại há to miệng, sửng sốt một lúc rồi nhanh ch.óng phản ứng lại: Gần đây tất cả t.ử đệ Chu gia đều hăm he vì chuyện này, Cửu nương nói hẳn là việc này, nàng là nữ nhân, thế mà cũng có thể có tư binh của mình?
Cửu Ninh chờ mấy người A đại hiểu ý.
"Trước đây các ngươi từng ở trong quân, có nguyện ý giúp ta một tay không?"
Nói xong thì mỉm cười thản nhiên nói tiếp: "Ta không hiểu chuyện luyện binh, sau này vẫn phải dựa vào các ngươi."
Mấy người A đại nhìn nhau, đứng dậy quỳ xuống nói: "Cửu nương bảo chúng ta làm gì, chúng ta sẽ làm cái đó."
Cửu Ninh gật đầu.
Từ hôm nay trở đi, về sau không thể gọi họ là A đại, A nhị, A tam, A tứ nữa.
Trước đây nàng từng nhiều lần bị đám tiểu đệ phản bội một cách vô duyên vô cớ, đến mức tức giận mà ngã ngửa. Cho nên kiếp này nàng chẳng muốn nhớ tên của mấy người A đại, tên đã nhớ rồi, khó mà không nảy sinh tình cảm, để rồi khi bị phản bội lần nữa, cơn giận lại càng thêm dâng trào.
--------------------------------------------------