Cửu Ninh đợi chưa bao lâu, bên ngoài đã truyền tới tiếng bước chân.
Nàng lập tức đứng dậy bước lên nghênh đón, hành lễ với lão nhân: "Bá tổ phụ, điệt tôn nữ vô lễ, khiến người chê cười rồi."
Chu thứ sử ngẩn ra, ánh mắt chuyển qua mặt nàng rồi cười nói: "Sao vậy?"
Cửu Ninh đáp: "Vừa rồi các thẩm tới nhờ ta, ta cố ý làm loạn, chắc bá tổ phụ đã biết."
Chu thứ sử bước vào chính sảnh, ngồi lên trường kỷ rồi ra hiệu cho Cửu Ninh cũng ngồi xuống: "Nếu đã biết thì Cửu nương có nguyện ý giúp hai đường huynh đệ của cháu không?"
Cửu Ninh hất cằm, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: "Bá tổ phụ, là Ngũ thẩm vu hãm ta trước."
Chu thứ sử bật cười, lúc ông ta còn trẻ thì tuấn tú, tuổi già cũng vẫn phúc hậu nên rất dễ làm cho người ta sinh ra hảo cảm.
"Đúng, là thẩm cháu sai, Thập lang và Thập Nhất lang cũng không nên lấy rắn dọa cháu. Cửu nương, cháu là một hài t.ử ngoan, đại nhân để bụng tiểu nhân, giúp họ đi, đợi Thập lang và Thập Nhất lang khoẻ lại thì bá tổ phụ thay cháu giáo huấn chúng."
Cửu Ninh cau mày ngẫm nghĩ một lúc rồi kéo Chu đô đốc ra: "Nếu có a ông ở nhà, xem họ có dám ức h.i.ế.p ta không!"
Vừa nói xong, bàn tay nhỏ nắm thành nắm đ.ấ.m, dùng sức vùng vẫy vài cái vào không khí.
Nàng sinh ra đã đẹp, dáng vẻ tức giận cũng không khiến người ta thấy chán ghét mà chỉ toát lên vẻ kiêu kỳ linh động.
Chu thứ sử khẽ cười, thảo nào đường đệ lại cưng chiều tiểu nương t.ử này
Nàng rất giống một người.
Chu thứ sử biết đệ tức có tướng mạo bình thường kia có bao nhiêu quan trọng trong lòng đường đệ.
Ông ta còn nhớ ngày đầu tiên Chu đô đốc mang tức phụ nhi này đến Chu gia, có người chế giễu đệ tức, Chu đô đốc không nói hai lời đã nhấc chân bỏ đi.
"Cái quái gì vậy? Lão t.ử không nuốt trôi cơn giận này!"
Nhóm tộc lão không ngờ tính nết của cô nhi đến từ nhánh xa này lại tệ đến thế, vinh hoa phú quý có được dễ như trở bàn tay, vậy mà nói đi là đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-122.html.]
Vân Mộng Hạ Vũ
Bọn họ phải nói hết lời mới có thể giữ người lại.
Lúc đệ tức qua đời, Chu đô đốc đang còn tráng niên, lại là Đại đô đốc trong tay nắm trọng binh, không ít người đến đây mai mốt. Đừng nói là nữ lang mười tám đôi mươi, nhân vật giống như tiên trên trời cũng ngóng trông gả cho ông.
Trong đó không thiếu nữ t.ử thế gia.
Chu đô đốc nói với người thuyết phục mình rằng: "Ta đã có nương t.ử rồi, sau này không cần nhắc đến việc này nữa."
Mọi người cảm thán vài câu, không coi chuyện này là chuyện lớn, cảm thấy chắc chắn Chu đô đốc sẽ tục huyền thôi.
Đến Chu Bách Dược cũng cảm thấy như vậy, ông ta không chỉ một lần lo lắng rằng Chu đô đốc tục huyền sẽ ảnh hưởng đến địa vị trưởng t.ử của mình.
Nhoáng cái đã nhiều năm qua đi, Chu đô đốc vẫn cứ cô đơn chiếc bóng như thế.
Các bá chủ phiên trấn khác, kẻ nào mà không có kiều thê mỹ thiếp, trái ôm phải ấp?
Chu thứ sử tác phong giản dị, không ham mê nữ sắc mà hậu viện cũng có mấy thiếp thất xinh đẹp.
Thế mà Chu đô đốc vẫn không có ý định tục huyền.
Niên thiếu phu thê, giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn. Chu đô đốc là người thô lỗ, rất ít khi nhắc đến thê t.ử lúc nghèo khó của mình trước mặt người ngoài, ai có thể ngờ ông có thể vì một nữ nhân bình thường mà không thành thân lần nữa?
Chu thứ sử hiểu đường đệ này, đương nhiên cũng biết rõ sở thích của đường đệ, biết ông coi trọng cái gì, căm ghét cái gì.
Tiểu Cửu nương rất xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo, nhìn một cái là biết nàng là mỹ nhân, điểm này không giống với tổ mẫu của nàng.
Nàng giống là dáng vẻ dương dương đắc ý lúc nói chuyện kia. Đường đệ thích Tiểu Cửu nương, sẵn lòng yêu thương và chiều chuộng nàng.
Như vậy Chu thứ sử sẽ không làm khó Tiểu Cửu nương.
Ông ta thích con cháu thành thật.
Mặc kệ bọn họ ở bên ngoài nghịch ngợm gây sự, tùy hứng kiêu căng cỡ nào, khi đối diện với trưởng bối có thể thành thật nói ra suy nghĩ của bản thân, như thế sẽ không quá xấu xa được.
--------------------------------------------------