Nghe Đa Đệ khuyên nàng nên đi theo Chu Gia Hành, Cửu Ninh càng thấy quỷ dị.
Nàng cười cười, nói: "Cứ như vậy trước đã, thuyền đến đầu cầu tự sẽ thẳng."
Chu thứ sử và Lý Chiêu đã tính toán chu đáo c.h.ặ.t chẽ nhưng lại không ngờ đúng lúc này Chu Gia Hành lại tới Giang Châu, đồng thời ở ngay ngoài thành.
Hơn nữa còn lén lút mang theo không ít Sa Đà binh dũng mãnh.
Nghĩ tới đây, Cửu Ninh hừ một tiếng, Chu Gia Hành nói tiện đường quả nhiên là hời hợt với nàng, nếu không thì sao lại mang Sa Đà binh lén lút vào Giang Châu?
Dường như Chu Gia Hành biết Cửu Ninh sẽ để ý việc này, kiểm kê nhân số, chỉnh đốn đội ngũ xong, lúc đi tới gặp nàng, câu đầu tiên là giải thích: "Những Sa Đà binh này là từ Hà Đông trốn tới, muốn tìm chủ nhân mới để có nơi nương tựa, ta dẫn bọn họ đi đường thủy Giang Châu tới."
Cửu Ninh nhướng mày, nét mặt mang vẻ đề phòng, dáng vẻ rất không hài lòng.
"Người mà bọn họ muốn tìm nơi nương tựa... Không phải là Tiết độ sứ Ngạc Châu đấy chứ?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Có một vài nơi có thể đi đường thủy từ Giang Châu.
Chu Gia Hành nhìn nàng, một lúc sau lại lắc đầu.
"Không phải."
Cửu Ninh nửa tin nửa ngờ.
Chu Gia Hành xuất quỷ nhập thần, không biết rốt cuộc là bận cái gì, tóm lại là không phải đang bận chuyện thương đội. Hắn là người có mạng lưới quan hệ rộng rãi, lại thường ở Ngạc Châu, chắc chắn có quan hệ với Tiết độ sứ Ngạc Châu.
Cửu Ninh nghi ngờ hắn biết Tiết độ sứ Ngạc Châu, sở dĩ không hỏi hắn là vì sợ lập trường của hai người khác nhau, khiến cả hai xấu hổ.
Thấy hắn phủ nhận, Cửu Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Chu Gia Hành dời mắt: "Muội rất ghét hắn ta?"
Cửu Ninh bĩu môi: "Cũng không thể nói là ghét, cũng chưa gặp bao giờ... Chỉ là không thích, Tiết độ sứ Ngạc Châu kia chỉ đích danh ta làm con tin! Ta sẽ không đến Ngạc Châu đâu!"
Nàng nói mấy câu cuối cùng này với giọng điệu hết sức nghiêm túc.
Lông mày của Chu Gia Hành khẽ nhíu lại.
Cửu Ninh oán giận xong, hai mắt nàng nheo lại, căng thẳng nhìn tứ phía.
"Nhị ca, huynh mang theo mấy Sa Đà binh muốn tìm nơi nương tựa tới cứu ta... Huynh chắc chắn chúng ta sẽ an toàn rời đi chứ?"
Nàng dò xét Chu Gia Hành từ trên xuống dưới, ánh mắt rõ ràng là không tin tưởng.
"Ta sẽ không vừa rời khỏi ổ sói này đã rơi vào tay con hổ khác đấy chứ?"
Chu Gia Hành nở nụ cười, đưa tay phủi nhẹ bụi rơi trên ch.óp mũi Cửu Ninh.
"Muội không muốn đến Ngạc Châu, vậy không đi nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-369.html.]
Hắn cụp mắt, nói: "Sau này muội theo ta đi."
Trong núi cỏ cây rậm rạp, ngọn lửa lớn còn chưa bị dập tắt hoàn toàn, thỉnh thoảng trong đống lửa sẽ có tiếng nổ lốp bốp giòn tan, hơi nóng bốc lên, cành lá bay đầy trời.
Tro bụi nhỏ bé rơi xuống như mưa.
Giữa những tia lửa đầy trời, Chu Gia Hành nói: "Ta là huynh trưởng của muội, ở bên cạnh ta, ta sẽ bảo vệ muội."
Cửu Ninh chần chừ trong chốc lát.
Nếu là lúc trước, nếu như Chu Gia Hành chủ động đưa ra hứa hẹn thế này, chắc chắn nàng sẽ dương dương đắc ý. Nhưng tình hình hiện tại không như thế nữa, nàng không phải muội muội của hắn.
"Nhị ca... Huynh biết vì sao ta rời khỏi Chu gia không?" Cửu Ninh lấy dũng khí: "Thật ra, ta không phải..."
Chu Gia Hành giơ tay lên cắt ngang lời của Cửu Ninh.
"Cái đó không quan trọng." Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Cửu Ninh nhìn bóng lưng của hắn, kinh ngạc đến ngẩn người.
Không quan trọng là có ý gì? Rốt cuộc hắn đã biết hay chưa?
Thôi bỏ đi, chờ xác định đã thoát được nguy hiểm thì nàng sẽ nói tình hình thực tế với hắn sau... Hôm nay không thích hợp.
Cửu Ninh ngừng bước, quay đầu nhìn về hướng Giang Châu.
Nàng biết sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này... Cuộc sống êm đềm ngắn ngủi ở Chu gia không thuộc về nàng, Chu Gia Hành là mục tiêu nhiệm vụ, nàng vẫn nên đi theo hắn mới được.
Nhưng nàng không ngờ điều này lại tới sớm như vậy, kiếp này nàng không cần phải g.i.ế.c người, cuộc sống rất nhàn nhã, vốn nàng còn có thể buông thả như vậy mấy năm... Nhưng cuối cùng cái gì cần tới vẫn tới.
Cửu Ninh cười cười, quay đầu đuổi theo Chu Gia Hành, nàng trở mình lên ngựa, khẽ quát một tiếng, nhanh ch.óng đuổi theo vào đường nhỏ giữa màn đêm yên tĩnh.
Trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá bơi. Nàng nên trưởng thành.
Giang Châu.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên ở đầu con ngõ, một con ngựa phi nhanh qua mặt đá xanh ẩm ướt rồi dừng lại trước cổng lớn.
Thanh niên trên ngựa buông cương, không đợi gia nhân đón tiếp nói lời nào liền xông thẳng vào đại môn.
"Tam lang!"
Vệ sĩ canh giữ Bồng Lai các thấy hắn ta, vội vàng tiến lên nghênh đón.
Chu Gia Huyên không nói một lời, sắc mặt âm trầm, sải bước đi nhanh qua hành lang dài.
Gia nhân quét dọn trong sân vội dừng tay, cúi đầu hành lễ với hắn ta, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào hắn ta.
Chu Gia Huyên không làm khó bọn hạ nhân, cứ thế xuyên qua từng lớp viện môn, bước vào nội viện.
--------------------------------------------------