Nàng ta không phải là người tốt, vì muốn ở bên cạnh Cửu Ninh mà nàng ta cố tình đuổi những thị nữ được gửi đến. Nàng ta đảm nhận hết mọi công việc chăm sóc Cửu Ninh, bất cứ điều gì liên quan đến sinh hoạt của Cửu Ninh, nàng ta đều phải can thiệp để tránh các thị nữ khác sẽ lợi dụng sơ hở. Nàng ta không có bản lĩnh gì, so với Viêm Diên có thể hành quân đ.á.n.h giặc, nàng ta cũng không có thiên phú đọc sách, vì thế nàng ta chỉ có thể âm thầm loại bỏ những người khác...
Nhưng nàng ta tuyệt đối sẽ không hại Cửu Ninh!
Hoài Lãng nhìn Đa Đệ: "Chén rượu kia, là ngươi đưa cho Cửu nương."
Đa đệ quật cường ngẩng cao cằm, trong mắt hiện ra những giọt nước mắt. ...
Cửu Ninh thoạt nhìn có vẻ thờ ơ nhưng thực tế lại không phòng bị với những người mình tin tưởng.
Đa Đệ không hiểu tại sao mình lại có thể được Cửu Ninh ưu ái, nàng ta có tài đức gì chứ?
Nhưng Cửu Ninh thật sự tin tưởng nàng ta, dung túng nàng ta, chỉ cần nàng ta không làm những chuyện không có tính người gì, Cửu Ninh cơ bản sẽ không quản hành động nhỏ sau lưng của nàng ta.
Cửu Ninh dạy nàng ta đạo lý làm người, dạy nàng ta đọc sách viết chữ, dạy nàng ta xử lý việc vặt, nói cho nàng ta biết người có tư tâm là rất bình thường, chỉ cần không làm lương tâm của mình thất vọng là được.
Chưa từng có ai dạy Đa Đệ như vậy.
Ngay cả phụ mẫu nàng ta cũng sẽ không kiên nhẫn dạy dỗ nàng ta như vậy, họ bán nàng ta chỉ vì để dành tiền cho đệ đệ thú thê. Ngay cả tên của nàng ta cũng là vì đệ đệ mà đặt.
Cửu Ninh là người tốt nhất và khoan dung nhất đối với nàng ta trên đời này.
Điểm này tất cả mọi người nhìn ra được.
Đa Đệ biết, từ lúc ở Đại Minh cung, không chỉ có một người chạy đến trước mặt Cửu Ninh mật báo, nói nàng ta âm thầm loại bỏ những thị nữ khác rồi khuyên Cửu Ninh đuổi nàng ta đi.
Bình thường Cửu Ninh đều che chở cho nàng ta.
Vân Mộng Hạ Vũ
Có một lần Đa Đệ đi đưa tấu chương, đã nghe được Cửu Ninh và Tuyết Đình đứng nói chuyện dưới cây hải đường ở trước hành lang.
Tuyết Đình cũng nói đến chuyện Đa Đệ loại trừ các cung nhân khác, đề nghị Cửu Ninh bồi dưỡng thêm vài thị nữ trung thành.
Cửu Ninh đứng dưới cây, kiễng chân hái hoa trên cành, cười nói: "Ta không có ý định để Đa Đệ ở bên cạnh ta."
Nghe được những lời này giống như sét nổ vang bên tai, Đa Đệ ngơ ngác đứng tại chỗ, mồ hôi ướt đẫm y phục.
Trời đất đột nhiên nhợt nhạt.
Tựa như có người cầm một con d.a.o cùn gỉ sét khoét vào thịt nàng ta.
Nàng ta cảm thấy đau, chỗ nào cũng đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-622.html.]
Cửu nương vẫn chán ghét nàng.
Nàng ta không xứng hầu hạ Cửu nương.
Làn gió nhẹ lướt qua, hương hoa lan toả.
Cửu Ninh cầm hoa bước trở lại bên cạnh Tuyết Đình, nhón chân lên, nghịch ngợm cài hoa vào vạt áo của y, mỉm cười nói: "Là ta mang Đa Đệ ra ngoài, mấy năm nay bất kể ta đi đâu, nàng ta đều đi theo, hầu hạ ta tận tâm, lao tâm lao lực. Ta phải chịu trách nhiệm với nàng ta... Ta không muốn để nàng ta mãi làm thị nữ, tuy hiện giờ nàng ta chưa thể tự mình đảm đương một phía nhưng đã có thể bắt đầu quản lý công việc trong cung. Thúc thúc, sau này nàng ta sẽ càng giỏi hơn nữa. Đợi khi thời cơ chín mùi, ta sẽ tìm cách trao cho nàng ta một chức vụ thích hợp, để nàng ta có thể phát huy sở trường như Viêm Diên."
Giọng điệu như nói đùa nhưng ai cũng có thể nghe ra trong lòng nàng quả thật là nghĩ như vậy.
Đôi mắt Tuyết Đình rủ xuống, nhìn hoa hải đường đỏ tươi trước vạt áo, không nói gì.
Sâu trong hành lang dài, cuối cùng Đa Đệ cũng tìm được thần trí của mình.
Cảm giác tựa như nằm mơ, nàng ta vừa mới tâm như tro tàn, sau đó lại sống lại.
Chỉ cần Cửu Ninh không chán ghét nàng ta, không ghét bỏ nàng ta thì nàng ta làm cái gì cũng được!
Đa Đệ nắm c.h.ặ.t tấu chương, ngón tay dùng sức đến co giật, vui mừng mà khóc. ...
"Ta sẽ không hại Cửu nương..."
Đa Đệ lẩm bẩm nói, giơ tay lau mắt.
Hoài Lãng ra hiệu cho nàng ta ra ngoài, thản nhiên nói: "Vậy là ngươi thất trách, cơm áo sinh hoạt thường ngày của Cửu nương đều do ngươi quản."
Sắc mặt Đa Đệ tái nhợt, đờ đẫn xoay người.
Nàng ta đã thất bại trong nhiệm vụ của mình. Bởi vì nàng ta không muốn những người khác chia sủng ái của Cửu Ninh nên luôn bài xích các thị nữ khác tới hầu hạ Cửu Ninh, hận không thể tự mình làm mọi chuyện.
Nhưng dù sao nàng ta cũng chỉ có một mình, không thể nào quan tâm mọi chuyện được.
Thí dụ như bình rượu ngọt kia, đã từng rời khỏi tầm mắt của nàng ta. ...
Biệt viện bên trong thủ vệ nghiêm ngặt, khắp nơi đều có binh lính tinh nhuệ canh gác, người ngoài hoàn toàn không có khả năng trà trộn vào nội viện.
Gian tế chỉ có thể là phó tòng trong phủ.
Hoài Lãng thẩm vấn từng người, so sánh với lời khai của tất cả mọi người, rất nhanh đã tìm ra người khả nghi.
--------------------------------------------------