"Sao không gọi a huynh?"
Giọng nói trầm thấp, vẫn ôn hòa như trước.
Là loại dịu dàng, khoan dung của "mây bay, mặt trời lặn, gió nhẹ buổi trưa. Vải mỏng thơm, ấm áp vây khốn du khách".
Cửu Ninh mỉm cười, cảm giác Chu Gia Huyên trước mặt mình như thể lại trở về như xưa, là Tam ca của nàng.
Chu Gia Huyên đưa tay xoa đầu nàng, im lặng trong chốc lát, rồi nói: "Cao hơn rồi."
"Đúng vậy, ta đã cao đến nơi này rồi..."
Cửu Ninh mỉm cười, nhón chân đứng gần Chu Gia Huyên nhìn thẳng vào mắt hắn ta, sắc mặt đắc ý, lộ ra vài phần nghịch ngợm.
Chu Gia Huyên khẽ rũ hàng lông mi, biết nàng đang cố ý trêu đùa mình. Khóe miệng hắn ta nhẹ nhếch lên, lộ ra nụ cười đầu tiên từ khi gặp lại.
Trải qua thử thách của thời gian, trong nụ cười của hắn ta cũng có thêm chút gì đó khác lạ.
Tiếng lạch cạch của một loạt tiếng giày da bó vang lên, Thập Nhất lang bước nhanh lại gần hai người, chen vào nói: "Không chỉ cao, mà càng xinh đẹp hơn!"
Nói xong, hắn ta gãi đầu cười không ngừng.
Chu Gia Huyên hơi cau mày.
Thập Nhất lang hoàn toàn không ý thức được mình đang làm phiền, vỗ nhẹ vào cánh tay của Chu Gia Huyên: "Tam ca, sao huynh biết Cửu nương ở đây?"
Chu Gia Huyên không để ý tới hắn ta.
Cửu Ninh cười giải thích thay hắn ta: "Tam ca chắc chắn biết ta không muốn giao tiếp với người khác, nên có thể tìm đến nơi này trước tiên."
Chu Gia Huyên liếc nhìn nàng một cái, hai người trao đổi một ánh mắt.
Cửu Ninh biết mình đoán đúng, nở một nụ cười đắc ý.
Chu Gia Huyên mỉm cười.
Thập Nhất lang nói lớn tiếng: "Những người trong tộc thật vô liêm sỉ, không gặp cũng chẳng sao!"
Nụ cười trên mặt Cửu Ninh nhạt đi: "Để nói sau."
Chu Gia Huyên không nói gì, sắc mặt khẽ thay đổi, quay đầu đưa mắt ra hiệu cho người hầu cận của mình.
Người hầu cận hiểu ý, tiến lên vài bước, ngăn lại Thập Nhất lang: "Lang quân, mấy ngày trước ngài mang đi mấy người La nhị đâu vậy?"
Thập Nhất lang sửng sốt một chút, vẻ mặt chột dạ.
Mấy người La nhị tất nhiên là bị Chu Gia Hành bắt làm tù binh. Sau đó, họ cùng nhau tới Giang Châu, hắn ta đi theo Cửu Ninh, để La nhị tự quay về phủ Thứ sử.
Cửu Ninh và Chu Gia Huyên cùng nhau sóng vai đi ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-638.html.]
"Nhị lang đâu?" Hắn ta hỏi một câu.
Cửu Ninh nói: "Nhị ca sẽ không vào thành, xử lý việc bên này xong, ta sẽ trở lại Trường An."
Nàng chưa nói khi nào Chu Gia Hành xuất phát.
Chu Gia Huyên hỏi: "Muội có thể ở lại bao lâu?"
Cửu Ninh nghĩ một chút rồi nói: "Có lẽ là vài ngày."
Chu Gia Huyên không nói gì, chỉ đỡ nàng lên lưng ngựa.
"Bên phía tông tộc, nếu muội không muốn gặp họ, ta tống cổ họ đi nơi khác là được."
Cửu Ninh lắc đầu: "Không sao đâu."
Nàng chỉ trở về giải thích rõ ràng chuyện năm đó, sẽ không ở lại lâu.
Hai người cưỡi ngựa song song mà đi, Chu Gia Huyên hỏi thăm về chuyện sau đó.
Cửu Ninh kể lại những gì có thể nói cho hắn ta, thực ra nàng đã nói cho hắn ta những bức thư gửi từ Kinh thành nhưng có vẻ Chu Gia Huyên không tin. Giữa hai hàng mày của hắn ta che giấu sự lo lắng, nên nàng chỉ có thể lặp lại từ đầu đến cuối một lần nữa.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Huyên yên lặng lắng nghe.
Khi nàng nói xong, hắn ta cũng đơn giản kể lại vài việc lớn xảy ra ở Giang Châu trong những năm qua.
Hai người đều ăn ý không nhắc tới Chu đô đốc.
Thập Nhất lang đã nói qua với Cửu Ninh rằng, Chu đô đốc vốn dĩ là người không yêu quản lý công việc. Sau khi Chu Gia Huyên tiếp quản Chu gia, ông rất hào phóng giao toàn bộ tinh binh cho Chu Gia Huyên. Hiện tại, cả Đường tướng quân và những người khác đều nghe theo lệnh Chu Gia Huyên.
Khi nói đến những điều này, Thập Nhất lang có vẻ do dự, ánh mắt lập loè, rõ ràng đang giấu giếm điều gì đó.
Cửu Ninh đoán rằng có thể Chu đô đốc không muốn nàng biết điều gì đó hoặc có thể là một lời nói không hay và Thập Nhất lang sợ nàng buồn nên cố ý che giấu.
Nàng cũng không hỏi nhiều.
Chu Gia Huyên giống như Thập Nhất lang, cũng cố tình lược bỏ một số sự việc bên trong tông tộc.
Cửu Ninh làm bộ như không nhận ra hắn ta đang giấu giếm, nhớ lại những gì đã biết suốt dọc đường, quay đầu nhìn Chu Gia Huyên.
"A huynh, huynh quản lý Giang Châu rất tốt."
Chu Gia Huyên khẽ nhếch miệng cười.
Giang Châu sớm đã trở thành một hòn đảo cô lập trong phạm vi thế lực của Chu Gia Hành, sinh mệnh của trăm ngàn bách tính đều nằm trong tay Chu Gia Hành. Trong những năm qua, họ gần như không thể ngủ yên suốt đêm. Tuy nhiên, việc bị bao vây cũng không hoàn toàn là tiêu cực: Nhờ quân đội của Chu Gia Hành bảo vệ bên ngoài, suốt mấy năm qua Giang Châu vẫn không bị chiến tranh lan đến, dân chúng có thể an tâm cày cấy, lao động.
Cửu Ninh kéo c.h.ặ.t dây cương, tay cầm roi chỉ vào thung lũng nơi những mảnh ruộng nước trải dài được khai phá, cười nói: "Đợi khi phương Bắc bình định xong, a huynh chắc chắn sẽ còn có thể làm được nhiều hơn nữa!"
--------------------------------------------------