Lão tiên sinh để râu tóc trắng, mắt mờ, chống gậy, ông ấy vừa đi vừa cao giọng nói một cách uy nghiêm: "Ai đến tộc học quậy đấy?"
Đám học trò vội vàng rời đi như tan tác như chim muông.
Thập lang và Thập Nhất lang cũng định rời đi nhưng lại bị A nhị và A tam cản lại.
Cửu Ninh thầm nghĩ tới rất đúng lúc, nàng bước lên nghênh đón, vái chào lão tiên sinh, nàng mặc phiên lĩnh bào nên làm như vậy cũng rất phù hợp: "Tiên sinh, nay có người mang rắn vào phủ, giấu trong viện để dọa ta, ta và tỳ nữ suýt bị rắn cắn, giờ vẫn còn cảm thấy rất sợ!"
Nhóm thiếu niên lang vẫn còn đi xa trợn mắt ngoác mồm.
Thế nào là trở mặt, đây là trở mặt!
Vừa rồi không có ai bì lại Tiểu Cửu nương, ngang ngược cao ngạo, giờ nhìn thấy tiên sinh, lập tức thay đổi vẻ mặt, nói chuyện vừa dịu dàng vừa mềm mại, còn có chút ấm ức và tin tưởng khi tố cáo với tiên sinh, ngay cả bọn họ cũng không nhịn được mà cảm thấy mềm lòng, chứ đừng nói chi là lão tiên sinh.
Rốt cuộc là nàng bị sao thế? Tại sao có thể tự nhiên như thế?
Vân Mộng Hạ Vũ
Muốn hỏi ai biết rõ đám học trò trong học đường, không phải lão tiên sinh thì còn ai vào đây nữa.
Nghe Cửu Ninh nói, chẳng mấy chốc lão tiên sinh đã đoán được đầu đuôi, ông ấy tức giận, quải trượng trong tay gõ mạnh xuống đất, nhìn Thập lang và Thập Nhất lang bị A nhị, A tam ngăn chặn một cách giận dữ: "Nghiệt chướng, còn không mau tạ lỗi với Tiểu Cửu nương!"
Tiểu Cửu nương là nữ nhi của Thôi thị, là minh châu Chu đô đốc thương yêu nhất trong lòng bàn tay, không có việc gì thì trêu chọc làm gì?
Mặc dù học vấn của lão tiên sinh không bằng Khiếu Lung tiên sinh nhưng là nho sĩ nổi tiếng ở Giang Châu.
Thập lang và Thập Nhất lang không dám tranh luận với lão sư, vừa chắp tay với Cửu Ninh, vừa nói bằng giọng ồm ồm: "Đắc tội rồi."
Cửu Ninh nghiêng người, không đáp lại bọn họ, mỉm cười nói: "Tiên sinh, Thập ca và Thập Nhất ca lấy lớn bắt nạt nhỏ, lấy mạnh lấn yếu, ta thân là nữ lang của Chu gia, thật sự tức đến mức không thể chịu nổi nên mới tìm đến đây. Vừa rồi dưới cơn kích động đã mạo phạm tộc học, xin tiên sinh đừng giận ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-97.html.]
Lão tiên sinh vuốt râu và mỉm cười: "Không có gì đáng giận cả, đây cũng không phải là lần đầu đám tiểu t.ử thúi này gây chuyện, ngươi bị ấm ức nên mới làm như thế mà thôi."
Cửu Ninh suy nghĩ, hỏi: "Tiên sinh, nay Thập ca và Thập Nhất ca bắt nạt ta, người chủ trì công đạo cho ta, ngoài miệng các huynh ấy chịu phục nhưng nhất định trong lòng không chịu phục, nếu sau này các huynh ấy lại tiếp tục bắt nạt ta, ta nên làm gì?"
Các học trò trốn hai bên hành lang thở sâu, Tiểu Cửu nương này, Thập lang và Thập Nhất lang đã nhận lỗi rồi, nàng còn muốn sao nữa?
Lão tiên sinh nheo mắt, nhìn Cửu Ninh vài lần, trong lòng thầm thở dài.
Thôi, dù sao cũng do Thập lang và Thập Nhất lang làm sai.
"Tiểu Cửu nương cảm thấy xử lý bọn nó như thế nào mới đúng?"
Cửu Ninh bung tay ra, cười chất phác: "Ta thường nghe a ông nói một câu, lấy đạo của người trả lại cho người, Thập ca và Thập Nhất ca dùng rắn dọa ta sợ, ta cũng phải dọa lại các huynh ấy một lần! Như thế mới là công bằng."
Lão tiên sinh gật đầu: "Được."
Khóe miệng Thập lang và Thập Nhất lang cong lên, không phải chỉ là rắn thôi ư? Còn lâu bọn họ mới sợ!
Cửu Ninh liếc mắt nhìn hai huynh đệ: "Thập ca và Thập Nhất ca không sợ rắn... Không bằng phạt các huynh ấy lấy "Lễ" làm đề viết văn, có thể khiến cho các huynh ấy biết đúng sai, cũng coi như là trừng phạt."
Lão tiên sinh cười nói: "Như vậy rất tốt."
Hai huynh đệ mở to mắt, nhìn về phía Cửu Ninh... Sao nàng lại biết chuyện bọn họ sợ nhất là viết văn chứ?
Bọn họ thà bị đ.á.n.h chứ cũng không muốn viết văn!...
Sau khi cho nhóm thiếu niên lang ở học đường biết tay, Cửu Ninh lập tức dẫn hộ vệ dẹp đường trở về phủ.
--------------------------------------------------