Vẻ mặt hắn vẫn như thường nhưng trong mắt lóe lên vẻ căng thẳng, như thể đã làm chuyện gì mờ ám.
Một lúc sau, hắn đi đến bên suối, cúi người xuống, lấy dải lụa ra, múc một ít nước suối lạnh cẩn thận rửa sạch bụi bẩn vừa dính vào. ...
Khi Cửu Ninh tỉnh dậy, bên tai dường như vẫn còn văng vẳng tiếng nước chảy róc rách.
Một bàn tay có khớp xương rõ ràng vén màn lên, ánh nến mờ ảo chiếu vào.
Chu Gia Hành cầm giá cắm nến, mượn ánh nến lay lắt nhìn kỹ sắc mặt nàng: "Tỉnh rồi à?"
Cửu Ninh nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, hơi ngẩn người.
Vậy mà nàng lại mơ thấy Chu Gia Hành ngồi xổm bên suối giặt đồ... Hắn còn lén lút lấy trộm dải lụa của nàng, vừa hôn vừa ngửi...
Một bát t.h.u.ố.c nóng hổi được đưa đến trước mặt nàng.
"Uống đi."
Cửu Ninh hoàn hồn, nhận lấy bát t.h.u.ố.c mà Chu Gia Hành đưa tới, nhíu mày rồi một hơi uống cạn.
Vừa uống xong, Chu Gia Hành lại đưa một chén trà ấm tới, đồng thời lấy cái bát trên tay nàng đi.
Cửu Ninh nhận lấy chén trà, dùng trà súc miệng.
Không cần nàng lên tiếng, Chu Gia Hành đã dịch bát lại gần nàng, đợi nàng súc miệng xong, lại lấy một chén trà khác đưa cho nàng.
Đây mới là trà cho nàng uống.
Cửu Ninh nhận lấy chén trà, mở nắp, một mùi hương trà Tư Duẩn quen thuộc thoang thoảng bay lên.
Nàng uống vài ngụm trà, cuối cùng cũng át đi vị đắng của t.h.u.ố.c.
Vừa định thuận tay đặt chén trà xuống, tay Chu Gia Hành đã đưa tới, nhận lấy chén trà nàng chưa uống hết, đặt lên khay bên cạnh.
Cửu Ninh dựa người vào gối mềm, thầm nghĩ: Lúc chăm sóc người khác Chu Gia Hành cũng thật kiên nhẫn.
Uống trà xong, nàng khoác áo đứng dậy, muốn đi lại một chút.
Phía sau bức bình phong tối om, không biết chất đống thứ gì. Nàng đi tới nhìn kỹ mới phát hiện ra là những hòm rương lạ mắt.
Đa Đệ vào phòng, trước tiên nhìn Chu Gia Hành một cái, thấy hắn đang ngồi bên án thư xem xét thứ gì đó, bèn đi đến bên cạnh Cửu Ninh: "Quý chủ, những thứ này là Chu sứ quân sai người mang vào, nói là cho người thưởng ngoạn."
Cửu Ninh gật đầu. Chu Gia Hành không thiếu tiền, càng không thiếu châu báu hiếm lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-606.html.]
Đa Đệ lại nói: "Vừa rồi lúc người ngủ, Chu sứ quân đã chuyển sang đây ở, phủ Tiết độ sứ bây giờ không còn là phủ Tiết độ sứ nữa rồi."
Cửu Ninh: ...
Được rồi, đã đoán được sẽ như vậy mà.
Biệt viện dựa vào núi non, khe nước chảy quanh, dù giữa mùa đông lạnh lẽo vẫn giữ được vẻ đẹp hữu tình, không hề đơn điệu.
Hành lang dài sơn đen uốn lượn quanh hồ nước biếc, dưới hành lang treo những chiếc đèn l.ồ.ng bằng tre đỏ rực. Giữa các khe đá nơi góc tường điểm xuyết những bụi chuối xanh mướt, bóng cây chuối phản chiếu trên mặt hồ, d.a.o động nhẹ nhàng theo làn nước. Những con cá chép đủ sắc màu nổi lên mặt nước, tranh nhau đớp mồi mà các thị nữ vừa rải xuống. Tuyết lớn như lông ngỗng bay phấp phới, rơi trên mặt nước trong veo. Đàn cá lầm tưởng có thêm mồi, quẫy đuôi làm nước gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.
Cửu Ninh ở trong phòng đã lâu, cảm thấy ngột ngạt, hơn nữa lại có việc cần tìm thân binh phân phó nên sáng sớm đã ra ngoài, tiện thể hít thở không khí trong lành thay cho hơi than trong phòng.
Y sĩ dặn nàng lúc này không được lao lực nên nàng chỉ đi loanh quanh, giao phó xong việc là quay về.
Thời tiết ngày càng lạnh, Cửu Ninh khoác một chiếc áo choàng dày, chậm rãi bước qua hành lang, bỗng nàng khựng lại, nghiêng tai lắng nghe.
Sau bức tường khảm hoa văn cửa sổ trong viện vọng đến một tiếng hát mơ hồ, triền miên như mưa rơi, du dương thướt tha, lượn lờ không dứt.
Sắc mặt Đa Đệ đứng bên cạnh liền sa sầm: "Là đám mỹ cơ được đưa tới từ các nơi đang hát..."
Đằng sau nàng, Đường Trạch lập tức dựng thẳng tai, lén mở to mắt, quan sát kỹ biểu cảm trên mặt Cửu Ninh.
Cửu Ninh "ồ" một tiếng, nói: "Nghe cũng hay đấy."
Đa Đệ hừ lạnh một tiếng, ra vẻ sẵn sàng mài d.a.o mổ lợn mổ dê.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đứng ngoài hát giữa tiết trời rét lạnh như thế, rõ là muốn quyến rũ người khác!
Đường Trạch cẩn thận chọn cách giữ im lặng.
Cửu Ninh dừng chân bên hồ, đứng nghe một lát.
Thân binh bước nhanh tới, tay cầm một bức thư vừa gửi đến: "Quý chủ, thư từ Trường An."
Cửu Ninh nhận thư, mở ra xem, là tâm phúc ở Đại Minh cung gửi đến.
Triều đình đã chính thức cử người tới phủ Thành Đô để đón Lý Hi hồi kinh. Tiết độ sứ Dương Xương muốn đích thân tiễn Lý Hi ra khỏi xuyên, đã sớm gặp gỡ Lưu tướng quân dẫn binh vào xuyên. Nhưng Lý Hi vì sợ hãi quá độ mà không chịu rời Thành Đô nửa bước. Dương Xương không còn cách nào, chỉ đành phải chờ.
Một đi một lại như thế, có lẽ sẽ mất vài tháng.
Lý Nguyên Tông quay về Thái Nguyên thì không có động tĩnh gì lớn, điều này khiến Lư công vô cùng lo lắng. Lý Nguyên Tông là kẻ thích gây sự chú ý, xưa nay không phải hạng người an phận thủ thường, ông ta không động tĩnh, càng chứng tỏ Hà Đông quân đang âm thầm chuẩn bị một kế hoạch lớn.
--------------------------------------------------