"Ngươi là người ở đâu? Tại sao phải giả làm nam t.ử? Sao trà trộn vào doanh trại tân binh của Chu gia?"
Hồ nhi cúi đầu, nói: "Ta vốn là người Hồng Châu, từ nhỏ theo a gia vào núi săn b.ắ.n. Sau khi a gia ta mất, ta không thể tiếp tục ở trong núi được nữa nên xuống núi kiếm sống. Ta nghe người ta nói làm lính chắc chắn sẽ được ăn no bụng nên ta muốn nhập ngũ làm lính, nhưng các người không nhận nữ t.ử. Ta đã tỷ thí với những người khác rồi, sức lực ta mạnh hơn họ, đ.á.n.h nhau cũng giỏi hơn. Vậy mà vì sao bọn họ được chọn, còn ta thì không chứ? Trùng hợp ta lại sinh ra giống nam nhân, tay chân to lớn, n.g.ự.c cũng phẳng..."
Nói đến đây, nàng ấy tự hào vỗ vào n.g.ự.c mình.
Các tỳ nữ trong hành lang che miệng cười trộm.
Mặt A đại càng đỏ hơn, tranh thủ lúc không ai chú ý, gã quay đầu chạy thẳng xuống bậc thềm ở cuối hành lang.
Hồ nhi nói tiếp: "Mỗi lần kiểm tra ta đều lừa được!"
Nàng ấy nói bằng giọng khàn khàn, thô cứng, hoàn toàn giống giọng một thiếu niên. Không biết do giả làm nam nhân quen miệng, hay từ nhỏ đã sống cùng phụ thân, được phụ thân nuôi dạy như nam t.ử nên không sửa được.
Cuối cùng Cửu Ninh cũng hiểu tại sao A đại lại muốn độn thổ đến vậy.
Hồ nhi đã qua kiểm tra, nghĩa là A đại đã nhìn thấy nàng ấy không mặc đồ, mà không chỉ một lần, vậy mà gã không nhìn ra Hồ nhi là nữ t.ử. Giờ gã biết được sự thật...
Đáng thương cho A đại.
Cửu Ninh phất tay ra lệnh cho tất cả tỳ nữ lui ra, nghiêm mặt nói: "Theo quân quy, ngươi trà trộn vào doanh trại, phải c.h.é.m đầu."
Hồ nhi hừ một tiếng, nói: "Đây là quy định gì mà vô lý! Cái gì ta cũng giỏi hơn, chỉ vì ta là nữ mà không nhận ta, lại còn đòi g.i.ế.c ta, đúng là không biết lý lẽ!"
Cửu Ninh bật cười: "Ngươi còn có lý nữa à?"
Hồ nhi giơ tay quệt mũi: "Muốn c.h.é.m hay muốn róc thì thì tùy các người. Nhưng lúc chiêu mộ tân binh, rõ ràng người không nói chỉ nhận nam giới. Hơn nữa, người cũng là nữ nhân, tại sao người lại là ngoại lệ?"
Cửu Ninh khẽ mỉm cười: "Đúng vậy, ta thực sự không nói không nhận nữ t.ử."
Hồ nhi nằm rạp trên đất, mắt mở to liếc nàng một cái, ánh mắt đầy u oán.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Huyện chúa, lúc ở doanh trại nhìn thấy người đến chiêu binh, ta đã rất kích động! Cứ nghĩ người là nữ anh hùng không thua gì nam nhi. Từ nhỏ ta đã ngưỡng mộ nữ anh hùng, định sau này sẽ đi theo người, không ngờ người cũng như những người khác!"
Cửu Ninh không khỏi bật cười lộ ra hai lúm đồng tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-327.html.]
Thì ra lúc đó Hồ nhi cứ nhìn chằm chằm nàng là vì lý do này. Nàng còn tưởng Hồ nhi bị sắc đẹp của mình làm cho ngây ngất.
"Ta không phải nữ anh hùng." Cửu Ninh nói: "Ta chưa bao giờ đọc qua binh thư, không học cách bày binh bố trận, không hiểu gì về hành quân và chiến đấu. Chiến tranh không phải là trò đùa, nếu không biết gì rồi cứ chỉ huy bừa thì chỉ gây hại cho mình và người khác mà thôi."
Những chuyện khác có thể bỏ qua nhưng hành quân chiến tranh liên quan đến tính mạng của hàng triệu người, phải để cho những người thật sự hiểu biết về quân sự quyết định.
Trước đây, triều đình Nam viện Bắc vụ mâu thuẫn chồng chất, Tào Trung dùng người không khách quan, chỉ huy các cánh quân đều dựa vào cảm tính, có một vị đại tổng quản như vậy, liệu quân đội có thể chiến thắng không?
Cửu Ninh chỉ phụ trách chi tiền nuôi quân, giữ vững đội quân này dưới quyền mình, để những binh lính này phục vụ cho bản thân.
Ánh mắt Hồ nhi lóe lên chút thất vọng.
Nàng ấy còn tưởng mình gặp được một nữ tướng quân cơ!
"Tôi không phải..." Cửu Ninh nói, giọng đột nhiên chuyển sang: "Nhưng ngươi thì phải!"
Hồ nhi ngơ ngác.
Cưu Ninh đứng dậy khỏi đệm ngồi, đi xuống bậc đá, tiến tới trước mặt Hồ nhi, mỉm cười nói: "Người chính là nữ anh hùng."
Khuôn mặt Hồ nhi đen đỏ lên, lúng túng nói: "Ta... Ta chỉ là một thợ săn thôi..."
Cửu Ninh đỡ nàng ấy đứng dậy: "Ta nghe A đại nói, mỗi lần thi đấu võ thuật ngươi đều là người đứng đầu, mấy huynh đệ Tần gia đều không thể sánh bằng ngươi. Ngươi ngưỡng mộ nữ tướng quân, sao không tự trở thành nữ tướng quân?
"Trở thành nữ tướng quân ư?" Hồ nhi vội vàng lắc đầu: "Ta không biết chữ, chỉ có sức lực hơn người mà thôi!"
Cửu Ninh mỉm cười nói: "Không biết chữ có thể học, sức lực trời sinh hơn người, mắt nhìn tinh tường, cưỡi ngựa b.ắ.n cung đều xuất sắc, từ nhỏ đã biết săn b.ắ.n, trực giác nhạy bén, là một hạt giống tốt cho việc hành quân đ.á.n.h giặc. Một thời gian sau, ngươi hoàn toàn có thể trở thành nữ tướng quân."
Hồ nhi ngẩn người một chút: "Người không g.i.ế.c ta à?"
Cửu Ninh lắc đầu: "Tuy ta không phải nữ anh hùng nhưng ta rất mong dưới trướng mình có một nữ anh hùng."
"Được! Huyện chúa đúng là người hào phóng!" Hồ nhi vỗ tay cười nói: "Chỉ cần người không g.i.ế.c ta, còn cho ta ăn thì người muốn ta làm gì cũng được!"
--------------------------------------------------