Điểm duy nhất mạnh hơn Lý Nguyên Tông và Thứ sử Tương Châu có lẽ là t.ử tôn Chu gia mặc dù bình thường nhưng ít nhất sẽ không tự g.i.ế.c hại lẫn nhau.
Những kẻ có lòng riêng đều bị Chu thứ sử quét sạch từ lần trước rồi bí mật xử lý rồi, trong thời loạn, gia tộc không cho phép những kẻ có khả năng tàn hại chính người nhà mình tồn tại.
Cuộc chiến ở đầu bên kia vẫn đang tiếp diễn.
Chu đô đốc quay sang đùa với Bùi Vọng Chi: "Nếu sau này ta rời đi, ngươi thử đoán xem ai sẽ xuất binh tấn công Giang Châu đầu tiên?"
Bùi Vọng Chi đi theo Chu đô đốc đã lâu, đã quá quen với sự không đứng đắn của ông nhưng vẫn hạ giọng khuyên: "Đô đốc khỏe mạnh cường tráng, sao lại nói những lời như thế?"
Trước khi khai chiến mà lại nói mấy lời không may mắn thế này là điểm gở đấy Đô đốc à!
Chu đô đốc lườm Bùi Vọng Chi, lại hỏi: "Ngươi thấy Đường Lục và Lưu Báo thế nào?"
Đường Lục và Lưu Báo đều là thuộc hạ được Chu đô đốc trọng dụng, hai người họ chia nhau chỉ huy đội quân tinh nhuệ và chủ lực của Giang Châu, uy vọng trong quân rất cao, chỉ đứng sau Chu đô đốc thôi.
Bùi Vọng Chi toát mồ hôi lạnh.
Ông ấy biết trả lời thế nào đây? Hiển nhiên Đường Lục và Lưu Báo là hai người thừa kế cuối cùng được Đô đốc ngắm trúng, sao ông ấy dám chê được?
"Ngươi cứ nói thật." Vẻ mặt Chu đô đốc đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Sớm muộn gì cũng có ngày đó, ta phải tìm một chỗ dựa cho mấy đứa trẻ trong nhà."
Khi ông tỏ ra nghiêm túc, khí thế uy nghiêm khiến người khác không dám giả vờ cho qua. Bùi Vọng Chi không dám giả ngu nữa, nhanh ch.óng suy nghĩ kỹ càng rồi nói: "Đường tướng quân trung thực, Lưu tướng quân anh dũng."
Chu đô đốc gật đầu: "Đường Lục trung thành nhưng không phải đối thủ của Lưu Báo, nếu nâng đỡ hắn ta chỉ sợ sẽ không giữ được Giang Châu. Lưu Báo là một nhân tài nhưng dã tâm quá lớn."
Giao quân cho Đường Lục, chắc chắn hắn ta sẽ đối xử tốt với người Chu gia, nhưng năng lực của hắn ta có hạn, không bảo vệ được Chu gia.
Vân Mộng Hạ Vũ
Có lẽ Lưu Báo có thể đứng vững gót chân nhưng hắn ta sẽ không nương tay với người Chu gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-297.html.]
Còn việc giao binh Giang Châu cho Chu gia...
Tạm thời Chu đô đốc không có quyết định này, nếu làm thế thật thì người Chu gia chỉ càng c.h.ế.t nhanh thôi.
Bùi Vọng Chi biết Chu đô đốc lo lắng điều gì, nhìn một vòng xung quanh, thấy đám thân binh đang đứng cách xa, tuyệt đối không thể nghe thấy cuộc trò chuyện này.
"Đô đốc." Ông ấy chắp tay nói: "Người có nhớ Kiều gia không?""
Chu đô đốc nhíu mày, không rõ tại sao lúc này Bùi Vọng Chi lại nhắc đến Kiều gia.
Trước đây Kiều gia đã định hôn ước với Chu gia, nhưng sau đó Kiều gia muốn nhân lúc Chu đô đốc gặp nạn để bồi thêm một cú nên hai nhà đã cắt đứt quan hệ.
Ông xua tay ra hiệu cho Bùi Vọng Chi nói tiếp.
Bùi Vọng Chi khẽ nói: "Lúc trước Kiều gia cũng giống như Thứ sử Tương Châu, con cháu trong nhà đều tài giỏi xuất chúng, nhưng lại tranh đấu lẫn nhau. Năm ngoái tiểu lang quân Kiều Nam Thiều từng đến Giang Châu đã đ.á.n.h bại ca ca mình, mới đây đã trở thành người thừa kế, ... Nguyên nhân y có thể trổ hết tài năng là nhờ sự giúp đỡ của một thương đội."
Nói đến đây, ông ấy chợt dừng lại.
Chu đô đốc nhớ lại chuyện cũ, ánh mắt lóe lên: ""Ngươi đang nói đến Nhị lang?"
Thương đội có thể khiến Bùi Vọng Chi để ý chắc chắn phải có quan hệ với Chu gia.
"Vâng." Bùi Vọng Chi kích động nói: "Nghe nói Kiều Nam Thiều đã lập ra minh ước với Nhị lang nên Nhị lang mới trợ giúp y giành được vị trí người thừa kế. Thương đội của Nhị lang chắc chắn không đơn giản đâu. Bọn họ còn giúp các tiết trấn khắp nơi thu thập thông tin tình báo, vận chuyển v.ũ k.h.í và lương thực, thậm chí còn giúp đỡ đ.á.n.h trận. Chắc chắn Nhị lang đã từng ra chiến trường! Thương đội của hắn sẽ không vô duyên vô cớ dừng chân ở Ngạc Châu. Theo mỗ đoán, khả năng cao hắn là viện binh được Viên gia ở Ngạc Châu mời tới hoặc hắn là người của Đàm Châu, Kim Châu trà trộn vào trong thành làm nội ứng cho bên khác."
Ánh mắt Chu đô đốc trở nên nghiêm trọng, không biết đang nghĩ cái gì.
Bùi Vọng Chi nói tiếp: "Đô đốc, tuy Nhị lang lớn lên ở bên ngoài từ nhỏ, không hòa thuận với phụ thân và huynh trưởng nhưng dù sao cũng là m.á.u mủ của Chu gia. Nam nhi chí lớn, ai mà chẳng có hoài bão? Đừng trách mỗ mạo phạm, Nhị lang cũng là nhi t.ử của côn nô nên bị người đời coi thường, dù đạt được thành tựu lớn đến đâu thì trong mắt người đời, hắn mãi mãi là con của người Hồ. Chỉ có quay về Chu gia mới có thể danh chính ngôn thuận. Chỉ có nhận tổ quy tông, hắn mới thực sự xây dựng được nền móng của mình. Nếu Đô đốc gọi hắn về, chẳng phải sẽ có thêm một mãnh tướng dưới trướng sao?
--------------------------------------------------