Bát nương nhíu mày, nhỏ giọng khuyên nàng ta: "Đừng suy nghĩ nhiều, Cửu nương chỉ thích làm mình làm mẩy, không đến mức thấy c.h.ế.t không cứu đâu."
Ngũ nương khóc sướt mướt: "Chúng ta và Cửu nương không lui tới nhiều, ai mà biết trong lòng muội ấy nghĩ gì chứ?"
Bát nương ho khan vài tiếng, chột dạ nghiêng đầu sang chỗ khác.
Nàng ấy sẽ không thừa nhận rằng mỗi lần gặp Cửu Ninh trong phủ, nàng ấy đều không nhịn được mà nhìn chằm chằm đường muội, nghĩ thầm muội muội này thật xinh đẹp. Nếu ngày nào mình cũng được chơi đùa cùng nàng là tốt rồi.
Chỉ cần đường muội nghe lời nàng ấy, ngoan ngoãn gọi nàng ấy là tỷ tỷ, nàng ấy nhất định sẽ che chở cho muội muội!
Bởi vì có suy nghĩ như thế nên nàng ấy luôn luôn không nhịn được mà chú ý đến Cửu Ninh, để ý nhiều nàng ấy phát hiện Cửu Ninh rất tốt, thường xuyên giúp đỡ người khác lúc khó khăn, còn đưa vải vóc tiền bạc cho những kẻ khó khăn kia.
Cửu Ninh ngây thơ lương thiện như thế, sao có thể không quan tâm đến sống c.h.ế.t của Thập lang và Thập Nhất lang chứ?
Bát nương chắc chắn Cửu Ninh sẽ giúp đỡ nhưng nàng ấy tuyệt đối sẽ không nói lời này ra khỏi miệng.
Nàng ấy không thân với Cửu Ninh, không thân chút nào!
Hoàng hôn buông xuống, chuồn chuồn bay thấp, biển mây cuồn cuộn, đốt cháy cả bầu trời rực sáng.
Bên phía Vĩnh An tự không có tin tức gì.
Sắc trời dần tối, các nơi trong phủ lần lượt thắp đèn l.ồ.ng lên, người Chu gia nhìn cửa ngõ vắng lặng mà trên mặt khó nén được thất vọng.
Người hầu bên phía Chu thứ sử đi tới, nói với mọi người: "Sắc trời đã tối, ban đêm không tiện xuống núi, Sứ quân nói ngày mai Tuyết Đình tiểu sư phụ sẽ đến, trước hết cứ sắp xếp người trông coi Thập lang và Thập Nhất lang, ngày mai rồi tính."
Nam nhân hai nhà nhìn nhau không nói gì, thở dài một hơi rồi xoay người đi.
Chúng phụ nhân không chịu trở về phòng, vẫn đứng trước cửa buồn bã đợi.
Bọn họ nhân không dám khuyên nhũ, chỉ có thể trở về phòng mang áo choàng dài khoác lên cho các chủ t.ử rồi cùng nhau chờ.
Cửu Ninh viết xong thiếp mời thì buông tay mặc kệ, ăn cơm xong, nàng rửa mặt rồi thoa mỡ dưỡng da, cả người đều bôi mỡ bóng loáng thơm ngào ngạt, sau đó nằm xuống và ngủ một giấc thật ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-125.html.]
Trong giấc mộng, nàng như trở lại trận so tài chơi bóng ngày ấy, trên sân không có binh sĩ dự thi cũng không có tuấn mã.
Chỉ có ba người.
Người nằm dưới đất là một nam t.ử trẻ tuổi mặt mày tuấn tú, đầu đội kim quan, ngọc trâm rơi vãi trên đất, tóc dài rối tung, nét mặt thê t.h.ả.m, trong mắt ầng ậng nước.
Một nam nhân khác trong tay cầm kiếm, mặc quân phục tay hẹp, mái tóc xoăn dày, ngũ quan anh tuấn, đôi mắt trong veo.
Nàng ngã ngồi cách đó không xa, nhìn hai nam nhân trước mặt, ánh mắt mơ hồ, có vẻ đã khóc rất lâu.
Nam nhân giơ trường kiếm trong tay lên, bổ xuống nam t.ử trẻ tuổi nằm trên đất.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nam t.ử trẻ tuổi không tránh không né, vào khoảnh khắc nhìn thấy trường kiếm bổ xuống, thế mà khóe môi lại cong lên thành nụ cười.
Nàng thấy đôi môi hắn ta hơi hé, khẽ gọi tên của nàng: "Quan Âm Nô, ngoan, đừng nhìn."
Trường kiếm c.h.é.m xuống, nam nhân cầm kiếm xoay người, bước từng bước về phía nàng.
"A huynh!"
Cửu Ninh hoảng sợ ngồi bật dậy, cả người toát mồ hôi lạnh.
Tỳ nữ gác đêm bên ngoài trướng giật mình, vội vàng khoác áo đứng dậy, múc nước hầu hạ nàng rửa mặt.
"Có phải Cửu nương gặp ác mộng không? Đừng sợ, giấc mơ đều ngược lại."
Hàm Thiền cho Cửu Ninh uống mấy ngụm trà nóng, ôm nàng vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng nàng, dỗ nàng chìm vào giấc ngủ.
Cửu Ninh ôm Hàm Thiền thật c.h.ặ.t, sắc mặt tái nhợt. Nàng mơ thấy Nhị ca Chu Gia Hành g.i.ế.c Tam ca Chu Gia Huyên ngay trước mặt nàng.
Điều này không giống trong ký ức của Tiểu Cửu nương...
Trong trí nhớ người Chu Gia Hành hận là Chu Bách Dược, không liên quan gì đến nàng ấy, thậm chí là chưa từng nói chuyện, cũng không xảy ra tranh chấp với Tam ca. Tam ca vì cứu nàng ấy mà c.h.ế.t, sau đó nàng ấy nhảy xuống tường thành bỏ mạng, sao có thể sống lại rồi c.h.ế.t trong tay Chu Gia Hành?
--------------------------------------------------