Không thể nào!
Nhưng lang chủ đâu dẫn ai khác đi vào... Trừ nàng ra, còn có thể là ai?
Đám hầu cận luôn ở ngoài lều phòng thủ, nghe thấy trong lều thỉnh thoảng truyền ra giọng nói lang chủ và nương t.ử xấu xí nói chuyện, giọng điệu nhàn nhạt nhưng đã là dịu dàng khó có được.
Một giọng nói khác vừa mềm mại vừa thanh thúy đương nhiên là nương t.ử xấu xí - Không, hiện tại không thể gọi nàng là nương t.ử xấu xí.
Tiểu nương t.ử này xấu chỗ nào, rõ ràng là dung mạo tuyệt đẹp, nét đẹp trời sinh, còn đẹp hơn mười lần so với mấy người Sắt Sắt! Đôi mắt to đen láy kia giống như là biết nói chuyện, mỉm cười liếc nhìn họ khiến tim họ lập tức đập mãnh liệt, tay chân cứng đờ, ngơ ngác một chữ cũng nói không nên lời.
Không, nơi nào là đẹp gấp mười lần, rõ ràng là đẹp gấp hai mươi lần! Ba mươi lần!
Mấy người họ ngây ra như phỗng, sững sờ nhìn bóng lưng Cửu Ninh đi xa.
Sau một lúc lâu, hầu cận A Thanh nhặt bội kiếm trên đất lên, nói: "Thì ra Hỏa Nhãn Kim Tinh của lang chủ, không chỉ am hiểu phân biệt bảo thạch, còn am hiểu nhận biết mỹ nhân!"
Những người khác gật đầu phụ họa: "Đây mới là bản lĩnh thật sự đây! Bình thường lang chủ núi không hiện nước không lộ, công phu đều giấu ở bên trong!"
Trong lòng mọi người đồng thời hiện lên một suy nghĩ: Thảo nào ngay cả phó thủ lĩnh cũng không làm!
A Thanh sờ cằm, cười ha hả nói: "Tiểu nương t.ử sinh ra đã xinh đẹp như vậy, nếu lát nữa thiếu chủ nhìn thấy..."
Những người khác cũng cười ha hả theo, dù sao thì lang chủ cũng đã đoạt người lại, cứ để cho thiếu chủ thèm thuồng thôi!...
Cửu Ninh một đường đi về phía Tây.
Thành viên qua lại trong thương đội thấy nàng tuổi tuy nhỏ nhưng vô cùng xinh đẹp, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, cẩn thận đ.á.n.h giá nàng vài lần rồi nhìn Hoài Lãng như tháp sắt phía sau nàng, lại nhìn vòng cổ ngọc anh lạc trên cổ nàng, bảo thạch khảm trên thắt lưng ngọc cũng giống cái lang chủ mua được từ hải thương cách đây không lâu, còn thấy nàng bước ra từ cái lều lớn nhất ở phía Đông, từng người một giống như đều bị sét đ.á.n.h mà ngẩn ra đứng tại chỗ.
Nương t.ử xấu xí mà lang chủ tranh đã thay mặt!
Cửu Ninh không bỏ sót biểu cảm kinh ngạc c.h.ế.t lặng trên mặt họ, hừ nhẹ một tiếng: "Ta trông rất kỳ lạ sao?"
Nàng chưa bao giờ cảm thấy dáng vẻ người Hồ kỳ lạ nhưng những người Hồ này lại nhìn nàng như hiếm lạ, họ chưa từng thấy tiểu nương t.ử xinh đẹp Trung Nguyên sao?
Hoài Lãng bật cười, không phải nàng sinh ra kỳ lạ mà là sinh ra quá xinh đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-204.html.]
Hội chợ chen vai thích cánh, người đông nghìn nghịt.
Thương nhân khắp nơi trao đổi hàng hóa mà họ muốn ở đây, người Hồ chủ yếu bán da thú phương Bắc, súc vật và lông thú phía Bắc Trường Thành, mã não, ngọc thạch Tây Vực, d.ư.ợ.c liệu hiếm thấy trong rừng sâu núi thẳm, đồ đồng, đồ bạc tạo hình mới mẻ độc đáo, hương liệu Nam Dương để trao đổi tơ lụa, đồ sứ tinh xảo của Trung Nguyên và trà phương Nam.
Hương liệu, ngọc thạch ở Trường An có giá trị trăm vàng nhưng trong hội chợ, bởi vì người Hồ mang đến quá nhiều hàng hóa, giá cả vừa giảm lại giảm tiếp, dù vậy, người Hồ vẫn tươi cười, chỉ cần có thể đổi lại trà và tơ lụa thì họ vẫn có thể kiếm được đầy bồn đầy bát.
Cửu Ninh không có hứng thú với hàng hóa Trung Nguyên, mấy thứ này không tinh xảo bằng của Thôi thị để lại cho nàng. Hàng hóa phía Bắc Trường Thành thì phần lớn nàng không cần, những đồ đồng, đồ bạc kia rất đẹp nhưng quá cồng kềnh, không dễ mang theo.
Nàng nhớ tới sáng nay khi Chu Gia Hành trở về hình như không thấy thanh loan đao trên dây đeo, thanh loan đao kia rất khác biệt, ngày hôm qua lúc nàng ôm hắn khóc đã bị chuôi đao cạo vài cái, ấn tượng sâu sắc.
"Hoài Lãng đại ca, Tô ca ca đang bận gì vậy?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Hoài Lãng sửng sốt một lúc mới phản ứng được "Tô ca ca" trong miệng Cửu Ninh nói là ai, nhịn cười nói: "Lang chủ vừa từ chức phó thủ lĩnh, muốn bàn giao mọi chuyện thật tốt."
"Ca ca không làm phó thủ lĩnh nữa?" Cửu Ninh ngẩng đầu: "Vì sao?"
Hoài Lãng liếc nhìn nàng.
Thì ra nàng vẫn chưa biết, lang chủ không có nói cho muội muội sao?
Cửu Ninh nheo mắt: "Có phải vì chuyện cứu ta không? Ca ca đắc tội A Duyên Na rồi?"
Hoài Lãng lắc đầu, nói quy củ của Chu Gia Hành đã lập ra lúc trước cho nàng nghe.
Cửu Ninh trầm mặc.
Vị trí phó thủ lĩnh này của Chu Gia Hành không dễ, nói không thích hợp là không thích hợp...
Chẳng phải hắn không muốn nhận muội muội như nàng sao? Tại sao nguyện ý vì nàng mà từ bỏ nhiều như vậy?
Hơn nữa sau khi cứu nàng một câu cũng không đề cập tới khó xử của mình, chỉ nói muốn đưa nàng về nhà.
Trong lòng Cửu Ninh cảm xúc phức tạp.
Mặt trời lên giữa trời, bầu trời trong xanh không mây, tuyết đọng trắng xóa phản xạ ánh mặt trời, sáng ch.ói mắt.
--------------------------------------------------