...
Dương tiết độ sứ thở dài, xua tay, ra hiệu cho thuộc quan đừng nói nữa, quay sang nhìn Cửu Ninh.
Cửu Ninh mỉm cười, nói: "Ta đã sớm mong được gặp thánh nhân, mấy hôm trước thánh nhân vừa đến phủ Thành Đô, ta không tiện đến quấy rầy. Hôm nay lại không thể chờ được nữa, Sứ quân cứ chờ ở đây, ta vào trước."
Dương tiết độ sứ trầm ngâm một lúc, nhường đường, nói: "Ta vào cùng Công chúa."
Công chúa là đường muội của thánh nhân, lại là cốt nhục duy nhất của Võ Tông, nói chuyện với thánh nhân có lẽ sẽ hợp ý nhau. Dù sao thì thánh nhân cũng sẽ không trách mắng Công chúa.
Bọn họ là quan lại, không tiện xông vào, Công chúa thì có thể, nếu Công chúa có thể khuyên thánh nhân phấn chấn lên, vậy thì càng tốt.
Nội thị thấy Cửu Ninh và Dương tiết độ sứ muốn vào, vội vàng ngăn cản.
Dương tiết độ sứ cau mày, quát bảo nội thị dừng lại.
Nội thị nói: "Dù nàng ta là ai, bệ hạ đã nói không cho vào thì nàng ta không được vào!"
Cửu Ninh nhướng mày.
Các thuộc quan đứng trên bậc thềm, liếc mắt nhìn, trên mặt lộ vẻ chế giễu. Nếu không phải Sứ quân cưu mang, bây giờ có lẽ thánh nhân vẫn đang chạy trốn khắp nơi! Lúc mới đến phủ Thành Đô, thánh nhân còn cảm kích rơi nước mắt, hận không thể nhận Dương tiết độ sứ làm "á phụ", mới sống yên ổn được mấy ngày mà đã thay đổi sắc mặt rồi!
Cửu Ninh nhìn thấy hết vẻ mặt khinh thường của mọi người.
Nếu các quan viên vì danh tiếng mà không dám ra tay, vậy thì để nàng thay họ làm vậy!
Nàng liếc nhìn thân binh bên cạnh.
Thân binh không nói hai lời, bước lên vài bước, túm lấy vạt áo của nội thị, ném sang một bên.
Nội thị la oai oái: "Các ngươi dám tạo phản sao!"
Các thuộc quan đứng ở hành lang, lạnh lùng nhìn nội thị.
Không phải bọn họ tạo phản, mà là cả thiên hạ đều tạo phản, bọn họ cũng muốn tạo phản nhưng Sứ quân không cho phép!
Nội thị thấy không ai đến cứu mình, nổi giận, gọi Kim Ngô vệ đến, muốn bọn họ bắt Cửu Ninh.
Lý Hi hồ đồ, nội thị của hắn ta thường xuyên ra vào trong cung, ỷ sủng sinh kiêu, dựa vào sự sủng ái của hắn ta mà hống hách quen rồi, dám làm khó các vị Tể tướng trong triều, cũng là người hồ đồ.
Nhưng những Kim Ngô vệ bảo vệ Lý Hi lại không hề hồ đồ.
Kim Ngô vệ xuất thân cao quý, phần lớn là con cháu thế gia Trường An, vì lòng trung thành và nhiệt huyết trong tim mà đi theo Lý Hi suốt cả chặng đường.
Thấy Lý Hi ngày càng sa đọa, họ còn thất vọng, đau lòng và phẫn nộ hơn cả các quan viên địa phương ở đất Thục.
Vì vậy, mặc dù tên nội thị bị thân binh đ.á.n.h cho lăn lộn khắp đất, phát ra tiếng kêu la t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết, Kim Ngô vệ cũng không có ý định ra tay.
Họ đứng im tại chỗ, vẫn không nhúc nhích như tượng gỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-521.html.]
Những nội thị khác thấy vậy, không dám tiến lên, trốn trong hành lang, run lẩy bẩy.
Đủ màn dằn mặt rồi, Cửu Ninh giơ tay ra hiệu cho thân binh dừng lại.
Thân binh lập tức dừng tay.
Tên vội vàng nội thị bò sang một bên, còn chưa kịp đứng dậy, bỗng nhiên bị túm lấy cổ áo từ phía sau, hoảng sợ, lại kêu lên thất thanh.
Cửu Ninh bước chân vào viện.
Dương tiết độ sứ quan sát nàng vài lần, âm thầm gật đầu, đi theo bên cạnh nàng vào trong. ...
Trong chính sảnh, các vũ cơ mặc sa mỏng vẫn đang nhảy múa uyển chuyển.
Đứng ở ngưỡng cửa nhìn vào, cả căn phòng tràn ngập châu báu, chim hót hoa nở, không khí nồng nặc mùi hương khiến người ta ngột ngạt.
Thân binh tuân theo mệnh lệnh của Cửu Ninh, ném tên nội thị chân tay mềm nhũn vào giữa đám vũ cơ đang uốn lượn cánh tay, uyển chuyển múa hát.
Một tiếng động lớn vang lên.
Các vũ cơ hoảng hốt, chạy tán loạn.
Đám thị nữ ném khay, bình rượu trong tay xuống, cũng la hét chạy vào góc phòng.
Gà bay ch.ó sủa.
Lý Hi đang thưởng rượu ngon, ngắm ca múa thì bị tên nội thị mặt mày bầm dập lăn đến trước mặt dọa cho giật nảy mình. Tưởng có thích khách ám sát, hắn ta phản ứng cực nhanh, đẩy ngã bàn ăn, nhảy bật lên cao ba thước, túm lấy mấy nội thị bên cạnh chắn trước người mình, lớn tiếng hô: "Hộ giá! Mau hộ giá!"
Vân Mộng Hạ Vũ
Trong chớp mắt, ca kỹ, thị nữ trong phòng đều chạy trốn hết.
Các nhạc kỹ đang tấu nhạc cũng nhân lúc hỗn loạn bỏ chạy.
Tiếng nhạc đột ngột im bặt, khắp nơi ngổn ngang.
Cửu Ninh bước qua đống hỗn độn, chậm rãi tiến lên.
Lý Hi nhìn thấy nàng, sững sờ.
Người này không giống thích khách.
Hắn ta nhìn quanh một vòng, ánh mắt rơi vào người Dương tiết độ sứ, như nhìn thấy cứu tinh, hỏi: "Dương sứ quân, đây là ý gì?"
Dương tiết độ sứ thở dài, không muốn dài dòng với Lý Hi nữa, nói thẳng: "Bệ hạ, ngài có biết năm xưa Võ Tông và Thôi quý phi có một nữ nhi không?"
Vẻ mặt Lý Hi mờ mịt.
Dương tiết độ sứ ra hiệu cho hắn ta nhìn Cửu Ninh: "Vị này, chính là cốt nhục của Võ Tông."
--------------------------------------------------