Hôn ước của Bát nương và Kiều Nam Thiều đã bị hủy bỏ, lần này có mấy vị lang quân thiếu niên nổi bật trong Trương gia và Vân gia, Chu thứ sử cố tình chọn cho Bát nương một lang quân như ý từ trong đó.
"Ta nghe a nương nói là hôm nay họ sẽ ra vườn đá bóng, chúng ta ở Thính Phong các kia dùng trà ngắm hoa, cách nơi họ đá bóng một cái hồ, vừa hay có thể nhìn thấy họ mà không cần chơi với họ." Bát nương đỏ mặt nhỏ giọng nói.
Cửu Ninh khẽ cười, hôm nay Bát nương rụt rè như này, chẳng lẽ trong mấy lang quân kia có ý trung nhân của nàng ấy, nếu không nàng ấy sẽ chẳng lôi kéo nàng cùng tới đây xem.
Trong lúc nói chuyện, họ đã tới Thính Phong các.
Các thị nữ đã trải t.h.ả.m nỉ xong, chuẩn bị trường kỷ thơm và bàn trà, các mặt bát giác đều buông màn lụa xuống, ngăn không cho lang quân đối diện nhìn trộm, trong lư hương mạ vàng toả ra mùi thơm ngọt ngào.
Thính Phong các được xây gần hồ, mái hiên vươn dài. Nước hồ xanh biếc, xung quanh là những núi giả xếp chồng có hình dáng khác nhau, tựa như một viên đá lục bảo khảm giữa đống đá hỗn loạn, mặt nước phản chiếu bầu trời xanh trong.
Trên bờ đối diện là một khoảng đất trống rộng rãi bằng phẳng, hơn mười nam nhân trẻ tuổi đầu đội mũ ngọc, mặc áo bào cổ tròn đá bóng ở đó, xung quanh là hào nô kiện phó san sát nhau đang lớn tiếng khen ngợi.
Bát nương cầm tách trà hình chim trong tay, đôi mắt nhìn chằm chằm đối diện, đến mức nước trà lạnh vẫn chưa thấy nàng ấy uống một ngụm.
"Bát tỷ thấy ai khôi ngô nhất trong số họ?"
Tuổi Cửu Ninh còn nhỏ nên không cần phải kiêng dè, thoải mái vén rèm lên nhìn sang bờ bên kia.
Bát nương cũng không giấu giếm nàng, cười haha vài tiếng: "Là người mặc hồng bào, đá bóng giỏi nhất."
Lang quân mặc hồng bào nhiều lắm nhưng đá bóng tốt nhất rất dễ phân biệt, ánh mắt Cửu Ninh đuổi theo thiếu niên vẫn chiếm lấy trái bóng khiến người khác không có cách nào chen chân vào, mà thầm nghĩ bóng lưng này thoạt trông có hơi quen.
Thiếu niên nhảy lên, chân dài móc một cái làm động tác xoay người tuyệt đẹp, đá trái bóng từ mũi chân hắn ta bay đi, bịch một tiếng, rơi vào trong hồ, đ.á.n.h mấy vòng rồi chậm rãi trôi xa.
Mọi người ngây ra một lúc, sau đó là một loạt tiếng cười mắng.
"Hay cho Tống đại! Vừa ra khỏi l.ồ.ng sắt đã nổi điên!"
Thiếu niên lỡ đá bóng vào hồ quay đầu cười, hắn ta cười haha, một đôi mắt đào hoa đa tình, mày mực tuấn tú, hăng hái.
Bát nương kích động, tách trà trong tay run rẩy làm nước trà tràn ra: "Chính là hắn ta! Chính là hắn ta!"
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-304.html.]
Cửu Ninh: ...
Nàng im lặng thật lâu, quay đầu liếc nhìn Bát nương đang si ngốc rồi lại nhìn Đa Đệ đứng sau lưng, cuối cùng tầm mắt lại lần nữa rơi vào người thiếu niên kia.
Bát nương coi trọng ai không được, sao lại coi trọng Tống Hoài Nam?
Ngày đó Cửu Ninh nhìn thấy Tống Hoài Nam ở đại hội mặt nạ, sau đó phái A tam đi thăm dò.
A tam nói Tống Hoài Nam vốn dĩ lêu lổng ở Dương Châu, vì đã đắc tội với quá nhiều người ở đó nên dẫn theo nô bộc chạy trốn tới Ngạc Châu tị nạn, kết quả lại đùa giỡn nữ quyến quý giá ở Ngạc Châu, bị người ta bắt lại, đành phải chật vật chạy trốn tới Giang Châu, nghe nói cuối cùng đêm đó vẫn bị bắt.
Sau đó có rất nhiều người cầu tình nên người bắt hắn ta mới thả hắn ta ra.
Tống Hoài Nam chính là một người ở giữa ngàn hoa mà không để một chiếc lá nào dính thân, phong lưu thành tính, lưu tình khắp nơi, chỉ có Đa Đệ trị được hắn ta.
Vì Đa Đệ, cuối cùng hắn ta cũng thay đổi tính tình cà lơ phất phơ trước kia, chỉ lấy một bầu nước uống.
Bát nương không có hào quang quanh thân, lại coi trọng t.ử đệ phóng túng này, kết quả có thể tưởng tượng được!
Cửu Ninh ho nhẹ hai tiếng, vén khăn choàng lên vai, nói: "Các t.ử gần nước, hơi lạnh đấy!"
Từ sau khi Đa Đệ tới bên cạnh Cửu Ninh, nàng ta luôn ân cần chu đáo, hận không thể dài hơn một đôi chân để đến hầu hạ Cửu Ninh, nàng ta nghe vậy đã lập tức khom người nói: "Nô tỳ trở về lấy áo cho Huyện chúa."
Kim Dao ở bên cạnh trợn mắt, loại công việc bình thường này là tiểu tỳ nữ làm, nàng ta rảnh rỗi không có việc gì làm hay sao mà cứ thích tranh giành nổi bật!
Cửu Ninh dõi theo Đa Đệ đi xa, tách nàng ta ra trước, miễn cho sau này nàng ta ghi hận Bát nương.
Các thiếu niên bờ bên kia phạt Tống Hoài Nam nhặt bóng về.
Tống Hoài Nam tự biết mình đuối lý, cũng không chối cãi, sai người chèo tới một chiếc thuyền nhỏ. Hắn ta vén cẩm bào rồi nhảy lên thuyền, chống sào mà chèo về phía trái bóng đang trôi ngày càng xa.
Hôm nay vừa hay nổi gió Nam, các t.ử ở ngay phía Nam, trái bóng theo sóng nước nhấp nhô lênh đênh, cách Thính Phong các ngày càng gần.
Bát nương càng kích động hơn, suýt chút nữa đã làm đổ tách trà, nàng ấy sai thị nữ ở ngoài các t.ử: "Mau vớt bóng lên!"
--------------------------------------------------