Nhưng niềm vui chẳng kéo dài lâu, vào thời binh hoang mã loạn, không phải gió Đông áp đảo gió Tây thì là gió Tây áp đảo gió Đông, Tề gia chỉ được vinh quang trong một năm ngắn ngủi, đã bị những cường giả khác thay thế.
"Ta trốn về Giang Châu, tông tộc không nói gì nhưng mẫu thân và đệ đệ ta lại mắng ta không có bản lĩnh..."
Sắc mặt Chu Ngũ nương lạnh lùng.
"Họ đã lấy sính lễ của Tề gia, còn chưa thỏa mãn, Thập lang muốn nhiều hơn nên đệ ấy đưa ra ý tưởng cho tông tộc là đưa ta về Lãng Châu, để ta gả cho cái người đã g.i.ế.c phu quân của ta..."
Thời gian Ngũ nương và phu quân sống chung không tính là dài nhưng hai người cũng coi như tương kính như tân, quan hệ không tốt cũng không xấu nên nàng ta không thể nào ngủ chung giường với kẻ đã g.i.ế.c phu quân mình.
Thập lang nói với nàng ta rằng, nếu nàng ta không chịu gả thì cả nhà họ vẫn sẽ bị tông tộc ghét bỏ và họ sẽ phải tiếp tục trải qua cuộc sống nghèo khổ như trước.
Ngũ nương không muốn lại phải chịu đói rét, không muốn mỗi ngày đều bị chủ nợ chặn trước cửa mắng nhiếc cả nhà họ là vô liêm sỉ, không muốn mỗi đêm trước khi đi ngủ lại phải cẩn thận kiểm tra cửa sổ cửa ra vào để tránh lại có chủ nợ xông vào nhà dọa nạt nàng ta, không muốn trong trời đông giá rét phải thò tay vào nước sông lạnh buốt để giặt giũ y phục...
Nàng ta đã thỏa hiệp.
Một lần thoả hiệp, đổi lại chính là c.h.ế.t lặng sau này.
Nàng ta đã trở thành công cụ mà Thập lang dùng để lấy lòng gia tộc mình, nàng ta phải đi qua nhiều châu huyện khác nhau, chuyển từ giường của nam nhân này sang giường của nam nhân khác.
"Cho đến khi ta gặp một nam nhân."
Ngũ nương đột nhiên nói.
"Hắn đối xử với tôi rất tốt, không so đo quá khứ của ta... Ta mệt mỏi rồi, không muốn bị Thập lang điều khiển nữa, không muốn giúp đệ ấy thăm dò tin tức, ta chỉ muốn sống một cuộc sống thật tốt."
Nàng ta giấu Thập lang, mai danh ẩn tích, đi theo nam nhân kia.
Sau đó, nàng ta bị nam nhân bán đi, trở thành mỹ nhân của một nhà đại quý ở Kim Châu.
Người nhà đại quý đưa nàng ta đến Ngạc Châu lấy lòng Chu Gia Hành.
Chu Gia Hành bận rộn công vụ, chưa bao giờ triệu mỹ cơ đến hầu hạ, sau đó lại lên phía Bắc đ.á.n.h giặc với người Khiết Đan. Mỹ cơ trong phủ chưa từng gặp qua Chu Gia Hành, mỗi ngày luyện ca múa, làm chút thêu thùa, cũng thanh nhàn.
Ngũ nương nói: "Ta nghĩ như vậy cũng tốt, ở lại Ngạc Châu rất an toàn, hơn nữa mỗi ngày đều không cần làm việc nặng, có thể chậm rãi tích góp chút bạc. Đợi đến khi tích góp đủ bạc, ta sẽ đi tìm Nhị lang, cầu xin huynh ấy thả ta đi, Nhị lang biết ta là người Chu gia, nói không chừng còn có thể thương hại ta, cho ta chút lộ phí..."
Thái độ của Chu Gia Hành đối với Chu gia rất thần kỳ nhưng từ đầu đến cuối hắn chưa từng g.i.ế.c người Chu gia, Ngũ nương cảm thấy Chu Gia Hành chắc sẽ không giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên người nàng ta, nên đợi ở phủ Tiết độ sứ là lựa chọn tốt nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-628.html.]
Trong lòng Cửu Ninh khẽ động.
Ngũ nương biết nàng đoán được là gì nên thở dài.
"Vận khí của ta không tốt... Thập lang biết ta ở Ngạc Châu, người của đệ ấy tìm tới."
Cửu Ninh thầm than một tiếng: "Cho nên... Ngươi hành thích Nhị ca, chính là muốn tìm một kết thúc sao?"
Chu Ngũ nương ngây người, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu.
"Sao ngươi biết ta là muốn tìm một kết thúc?"
Chưa đợi Cửu Ninh trả lời, nàng ta đã cười nói: "Ta g.i.ế.c Nhị lang, không thể vì Chu gia sao? Ta thật sự muốn kết thúc, cách có rất nhiều, tại sao phải phí nhiều tâm tư hành thích Nhị lang chứ?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh đứng lên, nhìn vách tường loang lổ, cho dù rửa sạch cũng có vết m.á.u, hờ hững nói: "Bởi vì ngươi không muốn bị Thập lang xem như lễ vật đưa tới đưa đi... Cũng bởi vì, ngươi là người Chu gia, làm như vậy, có lẽ có thể trả thù Chu gia."
Chu Ngũ nương ngẩn người một lúc lâu rồi mỉm cười.
"Đúng, ta chỉ là muốn một cái kết thúc."
Vứt bỏ mọi thứ chạy trốn với tình lang, kết quả lại bị lừa, vất vả đi tới Ngạc Châu, vốn tưởng rằng vận đen qua vận may đến... Ác mộng vẫn tìm tới.
Chu Ngũ nương muốn c.h.ế.t, cũng đã thử qua.
Nhưng nàng ta sợ!
Nàng ta không có dũng khí tự tay chấm dứt mình, mấy lần quanh quẩn bên hồ, vừa bước tới bên bờ hồ đã lui trở về.
Đúng lúc này, Chu Gia Hành trở lại.
Chu Ngũ nương nghĩ tới một kế hoạch táo bạo.
Nàng ta biết mình không g.i.ế.c được Chu Gia Hành, cho dù nàng ta đ.â.m một nhát vào n.g.ự.c Chu Gia Hành thì mũi đao kia cũng không đ.â.m quá sâu, nhưng thế là đủ rồi. Cứ như vậy, nàng ta chắc chắn sẽ bị thuộc hạ của Chu Gia Hành xử t.ử, sau đó Chu Gia Hành vĩnh viễn không nhận tổ quy tông.
Thứ Thập lang muốn, vĩnh viễn, vĩnh viễn không chiếm được!
--------------------------------------------------