Chu Bách Dược biết mình mất hết thể diện, mỗi ngày buồn bực ở trong phòng không ra ngoài.
Chu thứ sử bận đến chân không chạm đất nhưng vẫn rút ra thời gian để đi khuyên nhủ ông ta, ngày đó hai bá chất nhốt nhau ở trong phòng nói chuyện cả buổi chiều, không ai biết họ nói gì, hạ nhân chỉ mơ hồ nghe thấy trong phòng thường truyền ra tiếng khóc rống của Chu Bách Dược.
Cửu Ninh lười quan tâm Chu Bách Dược, tìm hạ nhân hỏi: "Đêm đó ai đến viện lang quân báo tin?"
Hạ nhân cẩn thận hồi tưởng lại nhưng đều không nói ra được lý do.
"Là một tiểu tỳ nữ, nhưng quên là nhánh nào... Không nhớ ra."
"Đúng ạ, không nhớ ra, nàng ta không nói tên mình là gì."
Cửu Ninh bất động thanh sắc.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đêm đó Đa Đệ cảm thấy dáng vẻ Chu Gia Hành khả nghi nên theo dõi hắn suốt một đường, tận mắt thấy Chu Gia Hành và thuộc hạ của hắn bao vây nàng nên nhanh ch.óng tới viện Chu Bách Dược báo tin, có thể tự cho là lập công lớn, không ngờ sự tình phát triển tiếp theo lại thành như này, Chu Bách Dược không chỉ không thưởng cho nàng ta, không đuổi nàng ta ra ngoài coi như là tốt rồi.
Đa Đệ cũng thông minh, biết lúc này tuyệt không thể tranh công, cũng không thể xuất hiện khiến mọi người chú ý nên quyết định trốn về Tàng Thư lâu, dù sao thì người quen nàng ta không nhiều lắm, Chu Bách Dược cũng không biết tên nàng ta.
Gần đây nàng ta an phận không ít, có thể không ra Tàng Thư lâu thì không ra khỏi nơi đó.
Cửu Ninh tạm thời bất động.
Hai ngày sau, A tam nhờ người gửi lời nhắn, nói Chu Gia Hành mang theo thương đội đến Ngạc Châu, hắn ta cảm thấy mình có thể bị bại lộ, hỏi nàng có muốn tiếp tục theo dõi không.
Cửu Ninh lập tức hồi âm, bảo A tam tiếp tục đi theo Chu Gia Hành, cho dù bị bắt cũng không sao, tóm lại đừng bao giờ để mất dấu hắn.
Nàng có dự cảm, nàng sẽ sớm gặp lại Chu Gia Hành.
Liên tiếp mấy ngày tuyết rơi, gió Bắc cuồn cuộn, lá sen trong ao xoắn lại héo tàn, chỉ còn lại nửa ao sen tàn.
Giữa đêm tuyết rơi rào rào, sáng sớm hôm sau, khi Cửu Ninh thức dậy, trước cửa sổ chỉ thấy một màu tuyết trắng sáng.
Thị tỳ dựng cửa sổ cho nàng nhìn tuyết đọng thật dày trước đình: "Tuyết năm nay đến sớm."
Bình t.h.u.ố.c mỡ Chu Gia Hành đưa là hàng thật giá thật, vết thương trên trán Cửu Ninh đã lành. Nàng và mấy người Thập Nhất lang hẹn nhau hôm nay đến sân đấu gà, nàng nghiêng người ở trước cửa sổ ngắm cảnh tuyết một lúc rồi đứng dậy rửa mặt chải đầu, tóc b.úi thành hình ốc, cài châu ngọc, mặc một bộ cẩm bào xanh đất khảm vàng, eo thắt đai ngọc, tay đeo vòng vàng, dưới chân mang đôi ủng da dày không sợ mưa tuyết, vui vẻ bước ra khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-178.html.]
Thập Nhất lang và các lang quân khác đã sớm đợi nàng ở lối đi nhỏ, trông sao trông trăng cuối cùng cũng trông thấy bóng nàng xuất hiện, đồng loạt xông tới: "Cửu nương, cuối cùng muội cũng có thể ra ngoài, mấy ngày nay chúng ta không thắng lần nào, một lần cũng không!"
Cửu Ninh trừng mắt nhìn mọi người, một đám bắt nạt tỷ muội nhà mình thì rất có năng lực, sao ra khỏi cửa đã thành xương mềm rồi?
Thập Nhất lang xấu hổ cúi đầu: "Chúng ta đã thay đổi! Thay đổi rồi!"
Bắt nạt đường tỷ muội của mình thì tính là bản lĩnh gì?
Giờ họ đi theo Cửu Ninh bắt nạt hài t.ử nhà người ta, đây mới là nam nhân!
Một đám lang quân thiếu niên vốn dĩ lệch lạc, bị Cửu Ninh lừa, không hiểu ra sao đi theo sau Cửu Ninh, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, vênh váo tự đắc, hướng về sân chọi gà.
Khi các lang quân thiếu niên trước hô sau giúp, một khắc Cửu Ninh xuất hiện vây quanh trang sức lung linh, trang phục lộng lẫy ở sân chọi gà kia, trong đầu họ đồng thời hiện lên một suy nghĩ: Mạng ta xong rồi!
Tiếp theo, Cửu Ninh bắt đầu khiêu chiến từng người một đã bắt nạt tiểu đệ của nàng.
Thập Nhất lang khóc lóc kể lể: Huhuhu, gà chọi của ta bị hắn ta cướp, đã nói mọi người chỉ đ.á.n.h cược, hắn ta còn cướp gà chọi của ta đi!
Cửu Ninh vỗ bàn: "Trả gà chọi của Thập Nhất lang ca ta lại đây!"
Khoé mắt đối phương giật giật.
Hai bên mở thế trận bắt đầu thi đấu, Tướng Quân vẫn kiên trì tư thế ngẩng cổ như trước, tuyệt không lui về sau, cũng không chạy vòng, mỏ nhọn tàn nhẫn mổ đối thủ từng cái một.
Các lang quân thiếu niên Chu gia nắm tay áo, khoa tay múa chân vui vẻ, chờ trận đấu kết thúc, họ hưng phấn ôm thành một nhóm: Cuối cùng cũng thắng một trận!
Thập Nhất lang vội tìm đối phương đòi gà chọi của mình.
Lúc này đối phương không dám chơi xấu nên trả lại gà chọi cho hắn ta.
Đây mới chỉ là cảnh đầu tiên.
Trận thứ hai Cửu Ninh thay Tướng Quân thành một con khác có màu lông thuần đen, toàn thân như một con gà chọi tơ đen.
Trong lòng mọi người mừng thầm, Tướng Quân là một con gà thần, trận nào cũng thắng, Tiểu Cửu nương sợ Tướng Quân mệt c.h.ế.t nên ba ngày mới chịu đấu một trận, giờ nàng thay con gà đen này trông gầy gò, chắc chắn không bằng Tướng Quân!
--------------------------------------------------