Nghe thấy câu cuối cùng, Chu Gia Hành cau mày.
Nhóm người A Thanh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nhìn A Duyên Na đầy giận dữ.
A Duyện Na trợn trừng mắt: "Thế nào? Chọc vào chỗ đau của các ngươi à?"
"Ngươi muốn c.h.ế.t!"
A Thanh tức giận đến mức kêu ầm lên, nắm đ.ấ.m vang lên tiếng cốp cốp.
Chu Gia Hành vẫy tay, ra dấu cho nhóm A Thanh bình tĩnh và đừng vội vàng, nhìn thẳng A Duyên Na, nói: "Ta sẽ cho ngươi một câu trả lời."
Đôi mắt A Duyên Na nhíu lại, khịt mũi nói: "Ngươi từ bỏ vị trí phó thủ lĩnh thì thế nào? Ta không cần lời xin lỗi của ngươi, cũng không cần ngươi đền tiền, ta chỉ cần Tô Cửu!"
Chu Gia Hành mở to mắt nhìn y, lắc đầu.
"A Duyên Na, ta lặp lại lần nữa, Tô Cửu là của ta."
Giọng điệu không còn sự dịu dàng và bình thản như vừa rồi, mà là thẳng thắn cảnh cáo, kèm theo vài phần đe dọa không chút nào giấu giếm.
A Duyên Na khẽ giật mình, nhớ tới việc năm Tô Yến mới mười một tuổi đã một mình đ.á.n.h g.i.ế.c ba thổ phỉ chặn đường cướp của, lúc này mới nhận được sự tán thưởng và đề bạt của phụ thân Tô Mộ Bạch.
Các tộc nhân nghị luận ầm ĩ, cho rằng Tô Yến không thể đảm đương được chức trách quá lớn.
Tô Mộ Bạch nói với những người trong tộc, trên người của mỗi thổ phỉ kia chỉ có một nhát đao duy nhất, toàn bộ đều là một nhát đao chí mạng.
Khi Tô Yến ra tay ung dung không vội, quả quyết tỉnh táo, vô cùng bình tĩnh, biết tốc độ nhanh nhất, thủ pháp chính xác nhất để tiêu diệt thổ phỉ, vả lại còn tự tin không để lại bất cứ ai sống sót. Không giống những thiếu niên khác khi g.i.ế.c người, trong lúc bối rối đ.â.m người ta đầy lỗ nhưng vẫn không dám ra tay tàn nhẫn, cũng không có tâm địa xấu xa coi chuyện g.i.ế.c người như là một trò chơi, nhất định phải dùng từng nhát để hành hạ con mồi đến c.h.ế.t.
Tô Mộ Bạch không chỉ cảnh cáo nhi t.ử một lần: "Nếu không có việc gì thì đừng trêu chọc Tô Yến, nó không phải là vật trong ao, sau này có lẽ ngay cả ta cũng phải dựa vào nó."
A Duyên Na không nhịn được mà run lên.
"Ngươi!" Phát giác sự e ngại của mình đối với Tô Yến từ tận đáy lòng, y càng thêm không chịu thua, nói một cách dữ tợn: "Ngươi muốn thế nào thì mới chịu trả lời? Trả Tô Cửu lại cho ta? Hay là dập đầu nhận sai với ta? Muốn trả lời thì trả lời nhanh lên!"
A Thanh c.ắ.n răng.
Sau khi nói ra những lời này, A Duyên Na cũng giật nảy mình, nhưng thiếu niên không cam lòng thua những người khác... Đặc biệt là người không chênh lệch quá nhiều với mình, y khịt mũi, cố gắng không để lộ ra vẻ e sợ.
Vẻ mặt Chu Gia Hành không cảm xúc, nói một cách thản nhiên: "Không phải bây giờ."
Hắn nói xong thì ra dấu cho A Thanh thả người ra.
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-229.html.]
"Tô Cửu nương không phải là người mà ngươi có thể động vào. Nếu có lần sau thì sẽ làm theo quy củ."
Nói xong, xoay người rời khỏi.
A Duyên Na mở to mắt, khịt mũi với bóng lưng của Chu Gia Hành: "Tô Yến, rốt cuộc ngươi có ý gì?"
"Còn có thể có ý gì chứ?" A Thanh cười nhạo, cởi trói cho A Duyên Na: "Đêm khuya thiếu chủ làm ra chuyện cướp của, vả lại còn mạo phạm lang chủ của chúng ta, theo quy củ thì phải c.h.é.m đứt một ngón tay. Lang chủ thấy thiếu chủ nhỏ tuổi chưa biết chuyện nên lần này coi như chấm dứt. Nếu có lần sau thì sợ rằng thiếu chủ phải để lại một ngón tay."
A Duyên Na c.ắ.n răng đến mức mỏi nhừ, sau một lúc lâu, y gào thét: "Hắn ta dám!"
A Thanh cong môi: "Thiếu chủ, không phải người không biết tính cách của lang chủ, ngài ấy nói phải làm việc theo quy củ, ai có thể trốn được?"
Ánh mắt A Duyên Na né tránh nhưng vẻ mặt vẫn quật cường như cũ: "Hắn ta nói sẽ trả lời mà? Dù sao trong chuyện này cũng là hắn ta không đúng!"
A Thanh sờ cằm: "Sau này người sẽ rõ."
A Duyên Na nảy sinh lòng cảnh giác, tiếp tục gặng hỏi.
Dù thế nào thì A Thanh cũng không chịu nói tiếp.
Lúc này, vài ngọn đuốc tiến gần về phía bên này.
Thành chủ Tô Mộ Bạch trầm mặt bước tới, hầu cận đi theo sau ông ta, sắc mặt ai cũng âm trầm.
"Vô sỉ!"
Tô Mộ Bạch bước vài bước, đạp thằng nhi t.ử vô dụng của mình.
Từ nhỏ A Duyên Na đã nghịch ngợm gây sự, y thấy Tô Mộ Bạch nhấc chân lên là biết ông ta sẽ đặt chân về phía nào, y bật lên và xoay người để né tránh.
Tô Mộ Bạch cũng không có ý định đá y, ông ta lườm y rồi khịt mũi, sau đó nói với A Thanh: "Không còn sớm nữa, ta dẫn kẻ vô sỉ này về."
A Thanh mỉm cười, thủ thế cung kính không kiêu ngạo không tự ti.
Tô Mộ Bạch không thèm nhìn nhi t.ử mình một lần, xoay người rời đi.
Nhóm hầu cận vác A Duyên Na và các tùy tùng đã bị dọa đến mức run chân từ lâu lên, rời đi theo ông ta. ...
"Đã làm kinh động đến nhóm thành chủ." Hoài Lãng canh giữ trước lều trông thấy Chu Gia Hành đi tới, nhỏ giọng nói: "Lang chủ, có phải thành chủ nhạy cảm quá không? Hay là ngươi giải thích rõ ràng thân phận của Cửu nương với thành chủ, thế thì thành chủ và thiếu chủ sẽ biết là tại sao ngươi lại che chở cho nàng như thế."
--------------------------------------------------