Cửu Ninh đứng dậy, ngoảnh đầu lại cười tươi làm hai má lộ ra lúm đồng tiền: "Chỉ mong rằng sau này Chu thứ sử sẽ không hối hận."
Chu thứ sử ngẩn người, nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của nàng rời đi với vẻ mặt phức tạp.
Trước đây, Cửu Ninh đã chuẩn bị lên đường đến huyện Thanh Trúc, hành lý đã sớm được thu xếp gọn gàng.
Chu thứ sử vội vã muốn đưa nàng tới Ngạc Châu, tất cả hộ vệ đã chuẩn bị sẵn sàng, việc nàng cần làm chẳng qua chỉ là kiểm tra lại hành lý của mình.
Những thị tỳ trước đây vẫn còn bị giam giữ, Chu thứ sử đã sai người đưa một nhóm người mới đến hầu hạ nàng. Những thị tỳ này bước chân nhẹ nhàng, tay chân lanh lẹ, thoạt nhìn đã biết là người biết võ, có lẽ được sắp xếp để giám sát nàng.
Cửu Ninh đứng trong sân, nhìn quanh một vòng, bên cạnh không còn một tôi tớ nào quen thuộc.
Những người hầu được Chu thứ sử phái đến đều rất cẩn trọng, không dám nói nhiều với nàng. Họ vội vàng di chuyển, đâu vào đấy mà khuân vác hòm xiểng, dụng cụ.
Cửu Ninh nghĩ thầm, như vậy cũng tốt, giao dịch công bằng, mọi chuyện rõ ràng, dứt khoát.
Tránh để những người quen thuộc vây quanh nàng khóc lóc sướt mướt, nghĩ thôi cũng thấy phiền lòng và thê lương.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu thứ sử không muốn vạch trần thân thế của Cửu Ninh, điều này khiến Chu Gia Ngôn cảm thấy vô cùng thất vọng. Nhưng nghĩ đến việc Cửu Ninh sắp bị đưa đến Ngạc Châu, có lẽ sau này không thể trở về nên lại chuyển giận thành vui. Hắn ta dẫn theo tùy tùng đến thúc giục Cửu Ninh nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc.
"Thật giả lẫn lộn, sớm muộn gì cũng sẽ lộ ra thôi. Sau này không có ai che chở cho ngươi, ngày tháng tốt đẹp của ngươi còn ở phía sau!"
Cửu Ninh cúi đầu chỉnh lại dải lụa quàng trên vai, nhẹ nhàng nói: "Chu Gia Ngôn, không có ai nói cho huynh biết sao?"
Chu Gia Ngôn nhíu mày, hỏi: "Nói cái gì?"
Cửu Ninh mỉm cười nhạt: "Sứ quân muốn ta cam tâm tình nguyện rời đi, ta dĩ nhiên không chịu. Vì vậy, ta đã tìm Sứ quân đòi một lời hứa. Huynh hao tâm tổn trí thu thập chứng cứ, làm sao ta có thể để huynh uổng công vô ích chứ!"
Nghe ra ý tứ trong lời nàng, trong lòng Chu Gia Ngôn chợt dâng lên một cảm giác bất an. Người muội muội này từ trước đến nay vốn không chịu an phận, nàng nói vậy là có ý gì?
Cửu Ninh lại không muốn tiếp tục giải thích, chỉ thản nhiên đáp: "Chờ ta đi rồi, sau này huynh tự mình hỏi Sứ quân đi."
Tính tình nóng nảy của Chu Gia Ngôn sao có thể chịu nổi? Lập tức xoay người chạy đi tìm Chu thứ sử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-358.html.]
Nhưng phụ tá của Chu thứ sử đã kịp ngăn lại, lạnh lùng nói Sứ quân hiện tại không muốn gặp hắn ta.
Chu Gia Ngôn không dám làm càn, chỉ có thể hậm hực c.ắ.n răng quay về, trong lòng tràn đầy tức tối.
Hắn ta xông đến trước mặt Cửu Ninh, gằn giọng hỏi: "Rốt cuộc ngươi đã nói gì với bá tổ phụ?"
Cửu Ninh lười biếng ngồi trong hành lang, dựa vào tay ghế, ăn hạt đậu gà, thấy hắn ta trở lại với vẻ mặt tức giận, khóe miệng nàng hơi cong lên.
"Chu Gia Ngôn. Đến giờ mà huynh vẫn không hiểu được Sứ quân coi trọng nhất điều gì, từ khi huynh vừa tra ra một chút chuyện đã nóng vội muốn phô trương, vị trí gia chủ đã định trước là không có duyên với huynh. Lần này, Sứ quân thật sự thất vọng tột cùng về huynh."
Chu Gia Ngôn tuổi trẻ nóng nảy, lòng dạ hẹp hòi, những điều này không phải là vấn đề lớn, mặc dù Chu thứ sử thấy hắn ta không rộng lượng như Chu Gia Huyên nhưng vẫn chưa đến mức ghét bỏ hắn ta.
Cho đến khi Chu thứ sử phát hiện ra Chu Gia Ngôn thà khiến Chu gia nhục nhã cũng muốn vạch trần thân thế của Cửu Ninh, ông ta mới thật sự thất vọng. Trong lòng Chu Gia Ngôn chỉ nghĩ đến thù hận riêng, hoàn toàn không quan tâm hành động của mình sẽ gây ảnh hưởng gì đến gia tộc.
Trong khi đó, Chu thứ sử luôn đặt lợi ích của gia tộc lên hàng đầu, thậm chí sẵn sàng hy sinh cả thân nhi t.ử. Hỏi xem một người như Chu thứ sử, sao có thể coi trọng Chu Gia Ngôn?
Chu thứ sử đã hứa với Cửu Ninh, từ nay về sau, Chu Gia Ngôn vĩnh viễn không còn cơ hội tiếp quản Chu gia. Còn về phía Chu đô đốc, ông cũng đã sớm từ bỏ Chu Gia Ngôn.
"Không thể nào!"
Chu Gia Ngôn tối sầm mặt, vì quá kích động, da mặt nhẹ nhàng co giật.
Cửu Ninh thản nhiên vung tay, tự nhiên tiếp tục ăn hạt đậu gà.
Chu Gia Ngôn tức giận đến mức hai tay nắm c.h.ặ.t, gân xanh nổi đầy mu bàn tay, gào lên: "Tiện nhân..."
Lời mắng còn chưa kịp thốt ra, đám tôi tớ xung quanh đã vội vã xông tới, giữ c.h.ặ.t Chu Gia Ngôn, thậm chí còn lấy tay bịt miệng hắn ta.
"Lang quân, sao có thể hồ đồ như vậy? Cửu nương là quý chủ, sao có thể mạo phạm?"
"Chắc là lang quân tâm trí rối loạn, đừng dọa quý chủ. Mời lang quân trở về phòng nghỉ ngơi."
Không để hắn ta nói thêm lời nào, họ mạnh mẽ kéo Chu Gia Ngôn đang giận dữ ra ngoài.
--------------------------------------------------