Nàng ôm c.h.ặ.t hai tay, ngồi tựa vào hành lang run rẩy.
Đang lúc mơ màng, trong tiếng mưa truyền tới tiếng vó ngựa, vài người đội mưa chạy nhanh, vó ngựa b.ắ.n lên từng bóng nước trong suốt.
Hơn mười kỵ sĩ ghìm ngựa ở trước lâu chính, đôi chân dài của nam nhân dẫn đầu bước xuống ngựa.
Hắn mặc áo tơi, đầu đội nón lá, bên hông có một thanh trường kiếm, thân hình to lớn, tuổi khoảng ba mươi, hai gò má mọc đầy râu đen, mày kiếm mắt tinh, là một nam nhân nổi bật tướng mạo đường hoàng. Nhưng trên má phải có một vết sẹo thật dài, làm hắn trông rất hung dữ, đôi mắt thờ ơ cũng trông như hung thần ác sát.
Nam nhân vội vàng bước vào trúc lâu.
Lúc đi ngang qua Cửu Ninh, hắn đột nhiên dừng bước, cúi đầu nhìn nàng.
Hộ tòng theo sau kinh ngạc, theo ánh mắt cười như không cười của hắn nhận ra Cửu Ninh, sắc mặt đại biến, nhỏ giọng nói: "Quả nhiên yêu nữ này đuổi theo!"
"Tướng quân, thuộc hạ lập tức đuổi nàng ta đi..."
Nam nhân giơ tay lên.
Vân Mộng Hạ Vũ
Các hộ tòng vội im lặng.
Nam nhân cúi người, ngón tay nâng cằm Cửu Ninh lên, nhìn ánh mắt mê mang của nàng, khóe môi hắn hơi nhếch lên.
"Không nhận ra ta?"
Đôi mắt Cửu Ninh mờ mịt, hơi run rẩy.
Nam nhân cúi đầu thở dài một tiếng, một tay kéo dây buộc rồi cởi áo tơi ướt đẫm ra, cúi người ôm lấy Cửu Ninh, sau khi cảm giác được nhiệt độ lạnh lẽo trên người nàng thì dặn dò hộ tòng: "Nước nóng."
Các hộ tòng trợn mắt há hốc mồm.
Thân phận nam nhân cao quý nên trúc lâu ân cần hầu hạ, rất nhanh đã đưa khăn nước nóng tới để lau cho Cửu Ninh.
Cửu Ninh nằm trong khuỷu tay rộng lớn của nam nhân, nhỏ nhắn cuộn mình thành một cục, hai tay nắm vạt áo nam nhân trông rất dịu ngoan.
Nam nhân buông nàng nhưng nàng vẫn không muốn rời xa mà cọ vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn giống như đang rất luyến tiếc.
Phó dịch xung quanh không dám lên tiếng.
Nam nhân lại nở nụ cười.
Chỉ có lúc này nàng mới nhu thuận như vậy, đợi khi nàng tỉnh lại, vẫn chưa biết sẽ giày vò như thế nào. Một nữ nhân yếu đuối cơ khổ không nơi nương tựa, từ Giang Nam phồn hoa giàu có đuổi thẳng tới biên thành vô cùng hoang vắng, chỉ vì muốn tự tay g.i.ế.c hắn, rõ ràng biết mình đ.á.n.h không lại hắn, vẫn liên tục chạy tới chịu c.h.ế.t, luôn miệng nói muốn g.i.ế.c hắn nhưng lại không cho những người khác hạ thủ hại hắn, vừa đuổi g.i.ế.c hắn vừa cứu hắn, thật kỳ lạ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-353.html.]
Khắp nơi ở Bắc Cương đang đ.á.n.h giặc, cũng không biết nàng tìm đến như thế nào.
Chắc chắn trên đường đã chịu không ít đau khổ.
Các hạ nhân cởi áo khoác ướt đẫm trên người Cửu Ninh ra, từ khóe mắt nam nhân liếc thấy một cơ thể trắng nõn ngọc mỡ cừu khiến hơi thở hắn chững lại một lúc, đột nhiên miệng khô lưỡi khô đứng lên, nhanh ch.óng xoay người ra khỏi phòng.
Hộ tòng bước tới bẩm báo: "Tướng quân, chúng ta không có mang xiêm y của nữ nhân..."
Nơi quan trọng như biên thành, từ trước đến nay có rất ít nữ nhân.
Nam nhân đứng trước cửa sổ ngón tay gõ nhẹ lên bện cửa, nói: "Đưa hành y của ta cho nàng ấy mặc."
Hộ tòng nhíu mày vài cái, há to miệng, khóc không ra nước mắt: Quân sư nói không sai, yêu nữ tên Cửu Ninh kia như hoa như ngọc, dung mạo khuynh thành, đừng nói những tên thô kệch chưa bao giờ nhìn thấy dung mạo kinh diễm như vậy, ngay cả tướng quân có kiến thức rộng rãi cũng bị yêu nữ mê hoặc, quả nhiên yêu nữ là một tai hoạ!
Hành y của nam nhân bó sát người nhưng cho Cửu Ninh mặc vẫn là quá lớn.
Hạ nhân lấy kim chỉ sửa lại y phục, đợi khi Cửu Ninh tắm xong là vừa lúc lấy cho nàng.
Đợi đám hạ nhân rời đi thì nam nhân mới vào nhà, đỡ Cửu Ninh dậy để nàng dựa vào lòng mình, rồi đút nàng uống chút canh thịt.
Cửu Ninh chạy hơn mười ngày đường, đói đến hoa mắt choáng đầu, uống hết một bát, còn vô thức cầm lấy bát không buông.
Trong hoảng loạn, đôi tay cầm c.h.ặ.t bát, khuôn mặt nhỏ nhắn nâng lên như đang làm nũng.
Nam nhân khẽ cười, ngón tay lau qua đôi môi mềm mại của Cửu Ninh, bảo hộ tòng đang có vẻ mặt vô cùng đau đớn đi múc một bát khác đem tới.
Một đêm ngon giấc.
Đợi tới khi Cửu Ninh tỉnh lại, nàng mới nhận ra mình đang nằm trong chăn dày ấm áp, toàn thân thoải mái, trong chăn ấm áp mềm mại...
Nàng trở mình, ánh mắt nhìn qua bên giường thì thấy nam nhân ngồi trên ghế lớn đang nhắm mắt ngủ gật, đôi mắt nàng trừng lớn, gần như muốn kêu lên thành tiếng!
Sao lại là hắn?
Cửu Ninh vén chăn lên, xoay người ngồi dậy rồi nhanh ch.óng quét mắt một vòng.
Mưa đã ngừng, ngoài cửa sổ hiện lên ánh sáng trời xanh nhạt, trên khung cửa thấp thoáng vài bóng đen - không cần hỏi, chắc chắn là hộ tòng của nam nhân này đang canh giữ bên ngoài.
Lần này hắn dẫn binh xuất chinh, không tùy ỳ như trước đây, mặc kệ tới đâu thì bên cạnh đều sẽ mang theo hộ tòng được bố trí.
Địch nhiều ta ít, không thể làm bừa.
--------------------------------------------------