Đại lang Chu Gia Ngôn và Tam lang Chu Gia Huyên che ở trước ông ta, đối chất với thiếu niên tay cầm trường kiếm, thiếu niên kia đúng là Chu Gia Hành buộc tóc bằng lụa gấm.
Hắn và thuộc hạ bắt cóc Chu thứ sử và Chu Bách Dược. Các lang quân Chu gia không dám hành động bừa bãi, chỉ có thể giằng co với hắn.
Các lang quân Chu gia đứng ngoài cùng thì thầm to nhỏ, tiếng bàn tán vang lên.
"Hoá ra hắn chính là Nhị lang!"
"Không phải Nhị lang đã c.h.ế.t ở bên ngoài sao?"
"Không c.h.ế.t, xem ra hắn vẫn sống tốt đây!"
Vân Mộng Hạ Vũ
"Ta đã sớm nghi ngờ thân phận của hắn, năm xưa mọi người nói Nhị lang lớn lên khác với chúng ta nhưng chẳng ai biết khác như thế nào, giờ mới rõ ràng!"
Người bên cạnh khịt mũi coi thường, lời nói sau sự việc, ai mà không biết?
Mọi người đều sợ chọc giận Chu Gia Hành, không dám lớn tiếng, chỉ thì thầm to nhỏ.
Cửu Ninh nhón chân nhìn xung quanh, nhận ra nam nhân bị ép quỳ là phụ thân nàng, Chu Bách Dược.
Chu Gia Hành cầm kiếm, lạnh lùng nhìn Chu Bách Dược.
Sợ hắn làm tổn thương người, Chu Gia Huyên và Chu Gia Ngôn đứng chắn trước mặt Chu Bách Dược.
Phụ t.ử bọn họ lạnh lùng nhìn nhau.
Lúc này, người hầu cận của Chu thứ sử bước ra từ đám người, tiến về phía Chu thứ sử. Không dám lại gần quá, gã ôm quyền nói: "Sứ quân, đã có lệnh rồi, chỉ cần ngài không hạ lệnh, Đường tướng quân và những người khác sẽ không b.ắ.n tên vô cớ."
Dù bị khống chế, Chu thứ sử vẫn bình tĩnh, dường như lưỡi loan đao trên cổ chỉ là vật trang trí. Ông ta gật đầu và nhìn về phía Chu Gia Hành.
"Nhị lang, mọi người đã đến đông đủ, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Chu Gia Hành liếc nhìn ngọn đèn trường minh trên bàn tế.
Trên mặt đất, Chu Bách Dược bỗng nhảy dựng lên, căm giận nhìn Chu Gia Hành: "Nghịch t.ử! Ngươi đúng là nghịch t.ử!"
Chu Gia Hành không quay đầu lại, cổ tay lật nhẹ, trường kiếm nặng nề đập mạnh lên vai Chu Bách Dược.
Cho rằng nhi t.ử đã dùng một kiếm đ.â.m mình, Chu Bách Dược hoảng hốt la lên một tiếng, ngã nhào xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-168.html.]
"A gia!"
Chu Gia Huyên vội lao tới, run rẩy kiểm tra vai Chu Bách Dược, phát hiện không có vết thương nào, thậm chí y phục cũng không rách, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Ngươi không phải là một người cha từ tâm, lấy tư cách gì mắng ta là nghịch t.ử?"
Chu Gia Hành cười như không cười, thu kiếm lại, vỗ tay nhẹ mấy cái.
Từ góc khuất, hai người áo đen bước ra, tách đám đông ra hai bên. Sau đó, hai lão bà và một nữ nhân trung niên khoảng hơn ba mươi tuổi chậm rãi tiến tới, quỳ xuống dưới chân Chu Gia Hành, run lẩy bẩy như sàng gạo.
Ngoài hành lang, Cửu Ninh quay đầu hỏi đám A nhị phía sau: "Các ngươi nhận ra họ không?"
Nhóm A nhị cẩn thận nhìn một lúc lâu, rồi lắc đầu.
A tứ Ngưu Sinh gãi đầu, nói: "Có chút quen mặt, hình như trước đây đã từng làm việc trong phủ."
Cửu Ninh nhíu mày.
Trong từ đường, Chu Gia Hành nhìn Chu Bách Dược, hỏi: "Xin hỏi lang quân, năm xưa mẫu thân ta sinh ra ta như thế nào?"
Câu hỏi này vừa cất lên, mọi người đều kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhau.
Người Chu gia ai cũng biết lai lịch của Nhị lang vốn mang dòng m.á.u dị vực.
Côn nô và Côn Luân nô khác biệt với Tân La tì, là người sống ở vùng cực Bắc, thuộc về một bộ tộc du mục. Trong tộc, nữ nhân giỏi ca hát và múa, nam nhân kiêu dũng và thiện chiến. Bất kể nam hay nữ, họ đều lớn lên trên lưng ngựa và sống bằng nghề chăn nuôi, sinh hoạt du mục, rong ruổi theo nguồn nước và đồng cỏ. Nhiều năm trước, bộ tộc này bị bộ lạc Đột Quyết xâm chiếm, nam nữ trong tộc đều trở thành nô lệ, trong đó một số người cuối cùng bị bán vào Trung Nguyên.
Mẫu thân của Chu Gia Hành chính là một côn nô. Bà vốn là một vị tướng quân, sống trong trướng của quân đội, tìm niềm vui trong chiến tranh. Sau một lần sa sút trong hỗn chiến với quân Giang Châu, bà đã trở thành tỳ nữ của Chu gia.
Người ta nói bà xinh đẹp như hoa, dung nhan yêu kiều, không cam chịu thân phận thấp hèn, nhân lúc Chu Bách Dược say rượu đã leo lên giường làm chuyện tốt, từ đó mới có Chu Gia Hành.
Chu Bách Dược vốn là người chính trực, căm ghét côn nô, muốn đuổi bà đi, nhưng khi biết bà có thai, ông ta đành phải tạm thời cho bà ở lại. Sau khi côn nô sinh hạ Chu Gia Hành, người ta bảo rằng đứa trẻ không giống người Trung Nguyên. Dù biết rõ đó là huyết mạch của mình, Chu Bách Dược vẫn không thể kiềm chế được lòng ghét bỏ. Vài năm sau, ông ta để cho kế thê là Thôi thị đuổi mẫu t.ử họ đi.
Người ta còn nói, kể từ lần say rượu năm đó bị côn nô lợi dụng, Chu Bách Dược chưa từng chạm vào bà một lần nào nữa.
Chuyện này hầu như tất cả các lang quân Chu gia đều biết. Cửu Ninh cũng đã nhiều lần nghe Phùng cô cùng những người khác bàn tán sau lưng.
Sau khi sinh Chu Gia Hành, côn nô biết nhi t.ử mình không được Chu Bách Dược yêu thích, bèn nhốt con trong phòng cả ngày, không cho ra ngoài để tránh bị mất mặt. Trong phủ, nhiều người chỉ biết có một Nhị lang nhưng chưa từng gặp mặt, không biết trông hắn như thế nào.
--------------------------------------------------