Cửu Ninh lại nói: "Mau chuẩn bị thịt rượu."
Lão đại A Sơn không vui.
Cửu Ninh biết nhóm quân nhân từ nhỏ đã chịu khổ này chướng mắt đám văn nhân tay trói gà không c.h.ặ.t, nhất là mấy văn nhân kia còn rất khả nghi, nàng nói: "Các ngươi khách sáo một chút, có khi trong nhóm lưu dân kia có lương tài mà lang chủ của các ngươi vẫn luôn tìm kiếm thì sao?"
A Sơn thầm nghĩ, lương tài thì sao mà chật vật thế?
Nhưng nghe lời dặn của Cửu Ninh, hắn ta vẫn cẩn thận làm theo.
Chỉ chốc lát sau, hắn ta thở phì phì chạy đến, tức giận nói: "Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, làm càn mà!"
Cửu Ninh hỏi: "Mấy lưu dân kia thế nào?"
"Bọn họ kiêu ngạo lắm, nói thịt rượu không tốt, không chịu ngồi xuống!" A Sơn tức giận đến nghiến răng: "Ta thấy trên đường cái gì bọn họ cũng ăn, cây cỏ cũng gặm, lúc này lại cứ đòi hỏi cơ đấy!"
Cửu Ninh động não: "Ngươi chọn thịt gì rượu gì?"
Vân Mộng Hạ Vũ
A Sơn nói: "Thịt cá, đều là tốt nhất!"
Cửu Ninh ngẫm nghĩ, sau đó nàng tìm giấy b.út, viết một thực đơn: "Ngươi đến nhà bếp bảo họ chuẩn bị những thứ này, đừng dùng chén bát của bọn họ, đi tới chợ phía Tây mua bộ vàng bạc quý giá..."
Thấy A Sơn mờ mịt, nàng nâng b.út quẹt vài lần, ghi lại một danh sách đồ vàng bạc.
"Mua theo tờ danh sách này."
A Sơn không biết gì nên khó mà mua được đồ nàng muốn, hắn ta cầm lấy tờ đơn rồi thảo luận với mấy người khác, sau đó vội vàng rời đi.
Mười mấy người chia nhau ra làm việc, mùa đông khắc nghiệt, người nào người nấy đều chạy đến đẫm mồ hôi, cuối cùng dùng thời gian ngắn nhất gom đủ dụng cụ.
Người trong nhà bếp đáp lời, vẻ mặt khó xử, hỏi thứ trong thực đơn là món gì.
Cửu Ninh kiên nhẫn giảng giải cho bọn họ. Đám tôi tớ trong bếp trợn to mắt cẩn thận nghe nhưng nghe đến nghe đi vẫn làm ra biểu cảm "Người đang nói gì vậy?"
Cửu Ninh đỡ trán, gọi Đa Đệ tới, nói: "Đa Đệ, ngươi tới nhà bếp giúp đỡ, những thứ Hàm Thiền dạy ngươi, ngươi còn nhớ không?"
Đa Đệ gật đầu: "Ta nhớ rõ, thời gian gấp gáp có mấy món không làm được, món đơn giản thì không có vấn đề."
Trước kia nàng ta toàn tâm toàn ý làm đại quản gia cho Cửu Ninh, may vá bếp núc cái gì cũng học, không thể nói là tinh thông nhưng mỗi thứ đều biết một ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-381.html.]
Tôi tớ nhà bếp thở phào, vây quanh Đa Đệ đi vào bếp.
Hai canh giờ sau, mở tiệc thêm lần nữa.
A Sơn trở về nói mấy lưu dân kia đã chịu ngồi xuống rồi.
Cửu Ninh cười gật đầu.
A Sơn gãi đầu một cái: "Đây là cái gì thế?"
Không phải Cửu nương chỉ sửa lại thực đơn với chén bát một chút thôi sao? Sao thái độ của mấy lưu dân kia lại thay đổi rồi?
"Ngươi không biết đâu, người đọc sách coi trọng mấy thứ này." Cửu Ninh lại cười nói.
Nàng thấy mấy lưu dân kia quan sát lâu như vậy, có lẽ là chuẩn bị tự đề cử bản thân với Chu Gia Hành. Mặc dù bọn họ chật vật nhưng cử chỉ tao nhã, ăn nói không tầm thường, rất có thể là t.ử đệ vọng tộc hoặc là học trò nghèo từng học danh sư. Những người này hoặc là thanh cao hoặc là đang thăm dò thái độ của Chu Gia Hành, hoặc cố tình lên giọng để hù dọa A Sơn, cố ý bắt bẻ làm khó nhóm của hắn ta.
Những thứ này không làm khó được Cửu Ninh, nàng không giỏi thứ gì, chỉ còn tự cao tự đại, khoe khoang phô trương là vô địch!
Tùy tiện lấy mấy món trong thực đơn của Thôi gia ra cũng đủ dọa người.
Xem ra đúng là mấy lưu dân kia có lai lịch, nếu không thì rất có thể sẽ không biết thứ tốt này, dù sao không phải ai cũng có cơ hội thưởng thức gia yến của thế gia.
Cửu Ninh vỗ tay: Đúng lúc còn thiếu một phần quà sinh thần, mấy tên lưu dân này tới quá đúng lúc!
Đang đắc ý, Đa Đệ đi đến, nét mặt hiếm thấy chút bối rối.
Cửu Ninh liếc nàng ta một cái: "Ai bắt nạt ngươi?"
Đa Đệ lắc đầu, cảnh giác thò đầu ra nhìn quanh một vòng, xác định không có ai nghe lén nàng ta mới bước nhanh tới bên cạnh Cửu Ninh đang đứng gần cửa, nói vào tai nàng: "Cửu nương, Giang Châu xảy ra chuyện!"
Trong lòng Cửu Ninh giật thót: "Đã xảy ra chuyện gì? Ai nói với ngươi?"
Nét mặt Đa Đệ hơi khác thường, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi ta đang dạy người trong bếp pha trà thì nhớ ra trong rương có bát trà lưu ly, đúng lúc hù đám người đọc sách kia nên ta xoay người quay về lấy. Lúc đi ngang qua hành lang, ta nghe người đang lột măng bên bức tường sau nhà bếp bàn luận về Giang Châu, A Sơn nghe thấy nên quát bảo bọn họ ngừng lại, sau đó sai người kéo bọn họ ra ngoài..."
Cửu Ninh ngừng cười, sắc mặt dần trầm xuống.
Giang Châu xảy ra chuyện, cái này không hiếm lạ, trong thời loạn thế không có chỗ nào là thật sự yên ổn... Nhưng phản ứng của A Sơn quá kỳ quái.
Tin tức bị chặn, thư Thập Nhất lang gửi tới kỳ lạ, sau khi A đại xuôi Nam đã mất liên lạc, sau khi Chu Gia Hành biết thân thế của nàng lại lạnh nhạt quá mức bình thường... Tim Cửu Ninh bỗng nhiên đập nhanh như trống trận.
--------------------------------------------------