Không, cũng không hoàn toàn là ảo giác, Nhị ca dịu dàng kia là hắn.
Nhị ca cường thế của hiện tại này cũng là hắn.
Hoài Lãng dẫn đầu, mọi người trong trướng chậm rãi phản ứng lại, hành lễ với Chu Gia Hành trước.
Sau đó cùng nhau nhìn Cửu Ninh, nghiêm túc chào nàng, cũng thực hiện lễ tiết tương tự.
Không chút chần chừ, động tác cung kính.
A Sơn lấy lại tinh thần, cũng hành lễ như những người khác, mặc dù động tác chậm hơn một bước so với mọi người nhưng sắc mặt đã không còn ngơ ngác như vừa nãy.
Đôi mắt hắn ta nhìn Chu Gia Hành, vẫn trung thành, kính ngưỡng như trước.
Chu Gia Hành cũng không đặc biệt chú ý hay đề phòng hắn ta, sau khi kín đáo ám chỉ xong thì bắt đầu phân phó công việc.
Cửu Ninh không nói gì.
Đợi khi mọi người cáo lui ra ngoài, nàng chậm rãi đứng lên.
Ánh sáng không tốt lắm, trong trướng thắp đèn dầu, một ngọn đèn nhỏ như hạt đậu chiếu sáng sườn mặt của Chu Gia Hành.
Hắn cúi đầu viết gì đó.
Cửu Ninh cũng không quay đầu lại mà ra khỏi trướng.
Hoài Lãng đợi ở bên ngoài, đuổi theo nàng, đưa nàng trở về đại trướng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh nhìn lướt qua trái phải.
Bên ngoài đều là những khuôn mặt lạ, sau khi mấy người A Sơn ra khỏi trướng đã biến mất không thấy tăm hơi.
Nàng thấp giọng hỏi: "Nhị ca sẽ xử trí mấy người A Sơn thế nào?"
Hoài Lãng sửng sốt một lúc, hỏi ngược lại: "Vì sao phải xử trí?"
Theo gã thấy, lang chủ bảo đám A Sơn hành lễ với Cửu Ninh thì ý tứ đã rất rõ ràng.
Mấy người A Sơn phục tùng kẻ mạnh, nếu đã trung thành với lang chủ thì sẽ không lưỡng lự. Sau này họ sẽ tự chú ý giữ chừng mực, duy trì khoảng cách. Nếu ai không phục, hoàn toàn có thể trực tiếp đưa ra khiêu chiến, chứ không phải vừa giả vờ phục tùng, vừa bằng mặt không bằng lòng. Người bộ lạc xem hành động tiểu nhân này là điều xấu hổ.
Cửu Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Là nàng suy nghĩ nhiều, dù Chu Gia Hành có kỳ lạ đến đâu, cũng sẽ không mất đi lý trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-480.html.]
Nàng trở lại đại trướng của mình, không bất ngờ khi phát hiện bên ngoài nhiều hơn mười hầu cận.
Chu Gia Hành sắp xuất chinh, đương nhiên sẽ phái thêm nhân thủ trông chừng nàng.
Cửu Ninh tìm giấy b.út, khoanh chân ngồi xuống, trong đầu nhớ lại dư đồ vừa rồi nhìn thấy ở chỗ Chu Gia Hành, vẽ những gì có thể nhớ được lên giấy.
Trướng nhẹ nhàng lay động, Đa Đệ bưng nước nóng bước vào, vẻ mặt chấn động, nhỏ giọng nói: "Cửu nương, ta đã nghe nói hết rồi!"
Chuyện đã truyền khắp nơi đóng quân, thiếu chủ tên A Duyên Na khóc lóc rời khỏi đại trướng. Hiện tại mọi người đều đối đãi với Cửu nương như phu nhân của Chu Gia Hành, còn có người tìm Đa Đệ hỏi khi nào sẽ tổ chức hỉ sự.
Phu nhân có thể ngồi ngang hàng với thủ lĩnh nhất định là chính thất, người của các bộ lạc khác đã chia nhau hành động, lặng lẽ chuẩn bị lễ mừng.
Đa Đệ đã hỏi thăm nhiều người về quy cũ trong bộ lạc họ, biết được không phải tất cả các phu nhân của thủ lĩnh đều có tư cách tham dự nghị sự, trong lòng bỗng nảy sinh một ý nghĩ.
Nàng ta theo Cửu nương từ Nam ra Bắc, tầm nhìn rộng mở, thấu hiểu rằng thế đạo không thái bình, cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh được tôn vinh, chỉ có quân lực hùng mạnh mới có thể không bị ức h.i.ế.p.
Cửu Nương sinh ra đã xinh đẹp, tâm địa lại tốt, phải có người bảo vệ nàng mới được. Chu gia có chủ ý như vậy, nếu nàng quay về Chu gia thì chắc chắn sẽ bị đưa ra ngoài.
Đa Đệ không thích Chu gia, cũng không hy vọng Cửu Ninh trở về.
Nhưng không về thì còn có thể đi đâu?
Chu Gia Hành đối xử với Cửu Ninh rất tốt, còn chẳng quan tâm nàng có phải muội muội hắn hay không, không chút do dự cứu nàng, săn sóc nàng.
Khi đó Đa Đệ cảm thấy, đi theo Chu Gia Hành là một lựa chọn không tồi.
Sau này hai người trở mặt, Chu Gia Hành mạnh mẽ giữ Cửu nương lại, trong lòng Đa Đệ cười nhạo: Hóa ra Chu Gia Hành là kiểu suy nghĩ đó! Là mình đã nhìn lầm!
Nàng ta đề phòng Chu Gia Hành.
Nhưng hiện tại biết Chu Gia Hành thật lòng muốn thú Cửu Ninh, nàng ta suy đi nghĩ lại, cân nhắc lợi và hại, đột nhiên cảm thấy cứ như vậy thật ra cũng không tệ.
Nam nhân đều giống nhau, nếu cứ sống trong lo sợ không yên vào mỗi ngày, chi bằng tận dụng tốt người trước mắt này.
Vừa hay Cửu Ninh cũng không ghét Chu Gia Hành.
Đa Đệ nhìn ra được: Cửu Ninh có cách trấn an Chu Gia Hành, chỉ cần nàng muốn, nàng có thể khiến Chu Gia Hành nói gì nghe nấy, ngoan ngoãn phục tùng với nàng.
Nhưng không biết vì lý do gì mà Cửu Ninh không làm như vậy.
Đa Đệ rất nghi hoặc: Chuyện làm nũng là có thể giải quyết, tại sao Cửu Ninh không muốn?
Nàng ta đặt chậu đồng xuống, hầu hạ Cửu Ninh rửa mặt, chậm rãi nói ra ý nghĩ của mình: "Cửu nương, tuy Chu sứ quân là nhân tài mới xuất hiện nhưng thế lực đã mở rộng đến Tương Châu, ngài ấy nắm trong tay các thương lộ, tất cả thương đội đều phải trả bạc qua lại, bạc của ngài ấy chắc chắn nhiều đến mức không thể tiêu hết!"
--------------------------------------------------