Ban đầu, bọn họ muốn nh.ụ.c m.ạ Cửu Ninh, cô lập nàng để nàng phải tự rời đi. Nhưng cuối cùng, Cửu Ninh lại trở thành người duy nhất độc chiếm cả tiễn đạo. Hễ nàng xuất hiện, không một lang quân nào dám tranh chấp.
Chu Gia Hành nhìn Cửu Ninh trên lưng ngựa.
Nàng giơ cao cây trúc tiên, hướng về bia tập rồi quất nhẹ một cái.
Xung quanh, một đám hộ vệ lập tức hùa nhau vỗ tay, không ngớt lời ca ngợi, như thể nàng là tuyệt thế cao thủ.
Cửu Ninh nắm chặt dây cương, cằm hơi hếch lên. Trên gương mặt nàng thoáng hiện nét cười rụt rè, như thể rất đắc ý.
Chu Gia Hành chỉ khẽ nhếch khóe miệng, không nói gì.
Dáng vẻ của Tuyết Cầu thướt tha uyển chuyển, dịu ngoan dễ gần, Cửu Ninh cưỡi nó chạy vài vòng, dừng trước mục tiêu, quay đầu tìm đồng bộc đứng hầu hạ để lấy túi đựng mũi tên: "Ta có thể thử không?"
Vẻ mặt đồng bộc do dự, gã định từ chối nhưng lại không đành lòng nhìn nàng cảm thấy thất vọng, thế là ấp úng một lúc.
"Không được."
Chu Gia Hành nhanh chóng bước tới, kéo dây cương lại, ra dấu cho mã đồng đỡ Cửu Ninh xuống ngựa.
Cửu Ninh cảm thấy không vui, nàng nắm dây cương không chịu buông tay, nhìn Chu Gia Hành từ trên cao xuống.
Chu Gia Hành vỗ cổ ngựa, giải thích: "Con ngựa này vẫn chưa quen với tiếng vang của mũi tên làm bằng trúc, nếu làm vậy có thể khiến ngựa sợ."
Mã đồng vội nói theo: "Đúng đúng đúng, Cửu nương, lúc trước Tô Yến đã vì huấn luyện ngựa cho Đô đốc mà té xuống như vậy đấy!"
Cửu Ninh chợt nảy sinh tâm tư xấu xa.
Truy Phong là ngựa già, đã trải qua huấn luyện đặc biệt, nó sẽ không dễ bị giật mình. Ngày đó nàng lén động tay động chân nên Chu Gia Hành mới té dẫn đến bị thương.
Nàng nhanh chóng nhìn cánh tay của Chu Gia Hành, sau đó xin lỗi hắn, lúm đồng tiền nhăn lại, nàng vung dây cương ra rồi xoay người xuống ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-91.html.]
"Vậy nay tiếp tục luyện tấn."
Đồng bộc đứng hầu hạ ở xung quanh liếc mắt nhìn nhau rồi mỉm cười.
Trước đây khi bọn họ biết mình bị đẩy đến khu b.ắ.n cung để hầu hạ cho Cửu nương, trong lòng cảm thấy rất không vui.
Đầu tiên, Cửu nương là một tiểu nương t.ử yểu điệu, không thể té không thể đ.á.n.h như các tiểu lang quân, rất khó hầu hạ. Không chú ý một chút là có thể té ngã dẫn đến bị thương và trầy da, đến lúc đó những người hầu hạ là bọn họ sẽ không thể tránh khỏi trận đòn roi.
Thứ hai, người bên ngoài đều nói tính cách của Cửu nương giống mẫu thân của nàng, kiêu căng ngang ngược, không nói đúng sai.
Huấn luyện tiểu nương t.ử cưỡi ngựa còn bị đám bạn là tùy tùng của các tiểu lang quân chê cười.
Chẳng qua là sau một thời gian ở chung, nhóm đồng bộc nhận ra quả thật là Cửu nương không đoan trang nhã nhặn như những khuê tú thế gia, nhưng chắc chắn là nàng không khó hầu hạ như trong lời đồn.
Rõ ràng là Cửu nương rất được lòng người, ngây thơ ngoan ngoãn, chưa từng cố ý làm người khác khó xử, vung tay rộng rãi, tiện tay là có thể tung ra một số tiền tưởng lớn. Vả lại nàng còn trắng ngần, xinh đẹp như bông, chắc chắn những lời đồn bên ngoài là có người cố ý bôi đen Cửu nương vì ghét nàng!
Vân Mộng Hạ Vũ
Về phần Cửu nương thỉnh thoảng làm ra vài chuyện không nói rõ được, hành động khiến người ta không thể nào tưởng tượng được, ví dụ như khi nàng đắc ý sẽ có thói quen chống nạnh cười gian ác...
Nhóm đồng bộc bị mù, không nhìn thấy.
Mã đồng cầm cung của Cửu Ninh tới, cung mà nàng dùng được chế tạo riêng, chủ yếu là vì luyện tập tư thế nên trông xinh xắn hơn những loại cung thường gặp rất nhiều.
Cửu Ninh cầm lấy cây cung nhỏ, đôi chân mở rộng ra một chút, đứng nghiêng người về phía mục tiêu, nắm chặt cây cung.
Một đôi bàn tay nhô xương vươn ra từ phía sau, ngón tay chỉ vào tay cầm cung, chỉ nàng điều chỉnh tư thế.
Bả vai Cửu Ninh nhúc nhích, ánh mắt dừng trên đôi bàn tay kia.
Mu bàn tay nổi rõ gân xanh, lòng bàn tay rất thô ráp, eo bàn tay và lòng bàn tay đầy vết chai, từ ngón tay đến ống tay áo để lộ vài vết sẹo trên cổ tay, màu rất nhạt, dường như đã lành lại từ rất lâu.
--------------------------------------------------