Khóe miệng Cửu Ninh khẽ nhếch, liếc nhìn trái phải.
Không cần nàng tự mình động thủ, ờm, tự mình động thủ đ.á.n.h người sẽ bị phạt.
Các lang quân Chu gia đã sớm nhịn không được, cảm nhận được ánh mắt đầy ý cười của nàng đảo qua họ, mọi người kích động, gào thét nhắm phía Ôn tiểu lang, nắm đ.ấ.m như hạt mưa, đặc biệt chào hỏi mặt Ôn tiểu lang.
"Tiểu Cửu nương nhà chúng ta sáng sủa hoạt bát! Chúng ta thích đến thế, chúng ta thích đi chơi với muội ấy!"
"Tiểu Cửu nương nhà chúng ta người gặp người thích, thoải mái ra ngoài, thoải mái kết giao với mọi người, đến lượt ngươi tới chỉ trỏ sao!"
"Giang Châu này là của Ôn gia các ngươi à? Tiểu nương t.ử nhà nào mà không bao giờ ra khỏi cửa? Chẳng phải mấy hôm trước tiểu nương t.ử Ôn gia các ngươi lên núi xem tục giảng sao? Sao ngươi không đi hỏi tỷ tỷ của ngươi, tại sao nàng ta phải xuất đầu lộ diện?"
"Sau này tiểu nương t.ử nhà các ngươi còn ra ngoài không?"
"Phi! Bằng vào nhà các ngươi còn muốn kết thân với nhà chúng ta! Từ hôn, hôm nay lập tức từ hôn!"
"Trước mặt chúng ta nói tiểu nương t.ử nhà chúng ta không đúng, ngươi cho rằng lang quân Chu gia chúng ta đều là để trang trí sao!"
Đại lang Ôn gia thầm nghĩ không tốt, tuy thanh danh Chu Bách Dược xấu nhưng loại chuyện phong lưu này có bao nhiêu người để ý, Chu gia là bá chủ Giang Châu, nếu Ôn Tứ nương có thể gả vào Chu gia, ngày mà lang quân Ôn gia thoát khổ sắp tới, hôn sự này gần như sắp xong, không thể phạm bất kỳ sai lầm gì vào lúc này!
Ôn Đại lang nở nụ cười, vừa định nói vài câu làm dịu bầu không khí, thì lang quân Chu gia đồng thời thu tay lại rồi lui về sau vài bước tới bên cạnh Cửu Ninh.
"Không so đo với hắn ta."
"Đúng, Tiểu Cửu nương, đừng quan tới loại người này."
Vuốt thẳng tay áo, chỉnh lại y phục, vây quanh Cửu nương rồi nghênh ngang rồi đi.
Ôn tiểu lang bị mọi người đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, thật sự không nhịn được cơn tức này, cất bước đuổi ra khỏi sân chọi gà: "Chu Cửu nương, ngươi đứng lại cho ta!"
Cửu Ninh nhảy lên yên ngựa, cười như không cười liếc nhìn hắn ta.
Đôi mắt Ôn tiểu lang đỏ ngầu, tùy tiện đoạt một con ngựa, xoay người lên lưng ngựa: "Chu Cửu Ninh!"
Một tiếng hét nhỏ vừa xong, thì bên cạnh truyền tới một tiếng quát lớn: "Lớn mật! Người nào gọi thẳng khuê danh của Huyện chúa!"
Giọng nói hùng hồn có lực, như sấm đ.á.n.h quá, chấn động đến mức lòng người phát run.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-180.html.]
Ôn tiểu lang sửng sốt.
Những người khác cũng ngây ngẩn cả người.
Mọi người đang đuổi theo đã theo giọng nói nhìn sang, chỉ thấy đầu khác của con phố dài cuồn cuộn nổi lên tuyết trắng tung bay ngợp trời. Tám con tuấn mã phi nhanh như tên rời cung lao thẳng đến sân đấu gà, yên ngựa dát vàng, uy lực mạnh mẽ, ngựa không phải giống thường, kỵ binh trên ngựa từng người đều toát ra vẻ uy phong lẫm liệt, thân khoác giáp vàng, vai đeo cung hông mang kiếm, khí thế hùng dũng đập vào mắt.
Mọi người bị khí thế của mấy đại hán mà khiếp sợ, nhất thời nói không nên lời.
Chỉ có vẻ mặt Cửu Ninh lộ ra tươi cười, giơ roi thúc ngựa, mỉm cười tiến lên nghênh đón.
Người của a ông đã trở lại!
Tám con khoái mã dừng lại ở gần đó. Bảy đại hán cùng với A đại tùy tùng của Chu đô đốc, đồng loạt ghì cương ngựa, xoay người xuống và quỳ rạp trước mặt Cửu Ninh.
Giữa gió tuyết, tám người đồng thanh hô lớn: "Bái kiến Huyện chúa!"
"Ha?"
Cửu Ninh ghì c.h.ặ.t dây cương, ngơ ngác nhìn quanh. Xung quanh chẳng có ai khác.
A đại là người đứng dậy đầu tiên, nhanh ch.óng tiến đến bên con bạch mã Tuyết Cầu. Gã ngây ngô cười, nói: "Nương t.ử, đây là món quà sinh nhật Đô đốc tặng ngài! Sứ thần đã đưa chỉ dụ đến Giang Châu, hiện đang ở phủ Thứ sử chờ ngài trở về!"
Cửu Ninh sửng sốt: Huyện chúa là mình sao?
Vân Mộng Hạ Vũ
Nàng ngẩn người một lúc, chợt nhớ lại trước đây cữu cữu Tuyết Đình từng nói Chu đô đốc đã chuẩn bị một món quà sinh nhật cho nàng, dự kiến sẽ được đưa tới phủ Thứ sử trong vài ngày. Lúc đó, nàng đã tò mò chờ đợi nhưng mãi chẳng thấy gì nên dần quên mất.
Không ngờ, Chu đô đốc lại vì nàng mà xin phong Huyện chúa!
Cửu Ninh vô cùng phấn khích với món quà sinh nhật này. Khuôn mặt nàng bừng sáng, tay nắm c.h.ặ.t dây cương, đắc ý liếc nhìn phía sau.
Gió lớn cuốn tan mây mù, vài tia sáng rực rỡ từ trời chiếu xuống, phủ lên người nàng một lớp ánh vàng nhàn nhạt. Nàng quay đầu mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh.
Trước cửa sân chọi gà, khung cảnh náo nhiệt trở nên yên lặng. Các công t.ử nhà quyền quý lẫn đám đông dân chúng đều sững sờ nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy ngạc nhiên.
Ôn tiểu lang há hốc miệng, mặt tái mét. Những công t.ử Ôn gia vội kéo hắn ta xuống ngựa, bịt miệng hắn ta lại. Sau đó, họ cúi người chào lang quân Chu gia rồi lặng lẽ rời đi.
Thập Nhất lang là người phản ứng đầu tiên. Hắn ta cười lớn, giơ cao roi ngựa, chạy nhanh đến bên Cửu Ninh và đồng thanh reo hò mừng rỡ.
--------------------------------------------------