Trong ánh sáng mờ ảo lay động, tay áo Chu Gia Huyên tung bay, bước nhanh xuống thềm đá.
Đã sớm có người dắt ngựa mà hắn ta thường cưỡi tới, đang chờ sẵn trước bậc thềm.
Chu Gia Huyên nhận lấy roi ngựa do Ẩm Mặc đưa đến, vừa nhấc chân lên yên, một bóng dáng nhỏ nhắn đã nhanh ch.óng chạy vào đình viện, ôm chầm lấy chân hắn ta.
"A huynh, đã trễ thế này, huynh muốn đi đâu?"
Chu Gia Huyên sửng sốt một lúc, cúi đầu.
Hai tay Cửu Ninh ôm chân hắn ta, ngẩng mặt nhìn hắn, mặt mày cong cong, cười đến dịu dàng làm hai lúm đồng tiền nhăn thật sâu, nàng cười hì hì hỏi: "A huynh muốn ra ngoài tìm muội sao?"
Chu Gia Huyên trầm mặt, ném cho nàng một ánh mắt biết rõ còn cố hỏi, hắn ta kéo tay nàng ra.
Cửu Ninh buông tay ra, sau đó lui vài bước, nhìn hắn ta xuống ngựa rồi lập tức bước lên ôm cánh tay hắn ta.
"A huynh vất vả rồi, ta tự về đây."
Ánh mắt Chu Gia Huyên ra hiệu cho Ẩm Mặc dắt ngựa về chuồng, cúi đầu, ngón tay nâng cằm Cửu Ninh lên, nhìn chằm chằm trán nàng một lúc lâu, hơi nhíu mày.
"Sáng mai bảo lang trung xem xem."
Cửu Ninh a một tiếng như vừa sực tỉnh: Trên trán vẫn còn sưng đỏ, ban đêm lại dầm mưa nên t.h.u.ố.c mỡ cũng bị nước mưa rửa sạch.
"Đã hiểu ạ, giờ đã không còn đau nữa."
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Huyên đưa nàng về phòng.
"Gặp được Nhị ca rồi? Huynh ấy có làm khó dễ muội không?"
Cửu Ninh gật đầu rồi lại lắc đầu.
"Nhị ca không có làm khó ta."
Từ đầu đến cuối đều không có.
Chu Gia Huyên không hỏi Cửu Ninh rằng tại sao nàng lại lén chạy tới từ đường, đây là chuyện của nhà họ, vốn nên để cho nàng biết.
Nhưng nàng đuổi theo Chu Gia Hành ra ngoài quá lỗ mãng, Chu Gia Hành lớn lên ở đường phố, nàng là một tiểu nương t.ử được cưng chiều ở nhà cao đại viện, hoàn toàn không hiểu được trong lòng đối phương đang nghĩ gì.
"Về sau đừng tự ý làm như vậy, tuy Nhị ca đúng là huynh trưởng của chúng ta, chung quy cũng không phải cùng nhau lớn lên, vả lại a gia đã có lỗi với huynh ấy và mẫu thân huynh ấy, ai cũng đoán không được huynh ấy sẽ làm gì."
Cửu Ninh vâng một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-176.html.]
Chu Gia Huyên nói: "Mấy ngày nay đừng đi gặp a gia, hết sức tránh a gia, cho dù a gia sai người tới gọi muội thì muội cũng đừng đi, bảo tỳ nữ của muội đi tìm ta hoặc là đi tìm bá tổ phụ, nhớ kỹ chưa?"
Cửu Ninh ngẩng đầu: "Vì sao?"
Chu Gia Huyên giơ ngón tay lên rồi cạo mũi nàng: "A gia không vui, chắc chắn muốn tìm nơi tức giận, muội không thành thật như vậy sẽ bị a gia bắt được chỗ sai. Thấy a gia tới đây, chuyện gì cũng đừng quan tâm, tránh đi là được. Những thứ khác đợi ta về rồi nói."
"Ta nhớ kỹ rồi."
Cửu Ninh cười haha, mặt cọ vào cánh tay hắn ta.
"Tốt nhất cũng không nên ra ngoài." Chu Gia Huyên thở dài: "Gần đây vẫn nên ở nhà, ta biết muội thích náo nhiệt, bảo mấy người Thập Nhất lang chơi với muội. Chuyện đêm nay giấu không được, cũng không cần tới sân chọi gà."
Cửu Ninh hừ lạnh một tiếng: "Sợ gì! Làm sai cũng đâu phải ta. Để họ chê cười a gia đi, ta không đau lòng."
Chu Gia Huyên dở khóc dở cười, vốn vui mừng vì nàng không bị chuyện đêm nay hù dọa, đang muốn khen nàng vài câu, lại bị nửa câu sau nghẹn trở về.
Hắn ta vỗ mái tóc của nàng, muốn sửa lại rằng nàng không nên nói nửa câu sau, nhưng dừng một lúc, rốt cuộc không thốt nên lời.
Chu Gia Huyên cúi đầu, đúng lúc Cửu Ninh ngẩng đầu, thấy hắn ta nhìn mình, mặt mày cong lên mỉm cười ngọt ngào với hắn ta.
Cho dù lòng đầy tâm sự, Chu Gia Huyên vẫn không tự chủ được mà nhếch khóe miệng, cười thành tiếng theo Cửu Ninh.
A gia trọng nam khinh nữ, còn bỏ qua Quan Âm Nô, thường xuyên vì chút chuyện nhỏ mà trách móc nặng nề nàng khiến nàng khó sinh lòng yêu mến với a gia, điều này không thể trách nàng được.
Nàng ỷ lại hắn ta, tin tưởng hắn ta, mới thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng, cho dù nàng biết nếu nói suy nghĩ này ra sẽ bị hắn ta trách.
Mà hắn ta sao có thể trách Cửu Ninh được?
Chu Gia Huyên mỉm cười, dắt Cửu Ninh bước qua ngưỡng cửa cao, dịu dàng nói: "Nói thì nói như vậy, nhưng người ngoài không biết chuyện như muội. Chuyện a gia làm sai, họ không chỉ cười nhạo a gia mà còn có thể cười nhạo muội, muội đừng chấp nhặt với họ, tìm bằng hữu của muội chơi, đừng quan tâm tới những người khác."
Cửu Ninh vung nắm tay nhỏ: "Ta hiểu rồi!"
Người khác nói gì sau lưng nàng quản không được, nếu dám giáp mặt chê cười nàng thì nàng tuyệt sẽ không nhẫn nhịn. ...
Sáng hôm sau, lang trung tới thoa t.h.u.ố.c lên trán Cửu Ninh.
Tối qua bị gió thổi dầm mưa, vết thương thoạt nhìn còn sưng hơn hôm qua.
Vầng trán Cửu Ninh rõ ràng to ra một vòng, nàng ngẩng đầu nhìn lang trung, đôi mắt to đen chớp, đầy sự lo lắng: "Thật sự sẽ không để lại sẹo sao?"
Lang trung muốn cười nhưng không dám cười, khóe miệng khẽ giật: "Cửu nương yên tâm, cho dù rách da cũng sẽ không để lại sẹo."
--------------------------------------------------