Nhất định phải nghĩ cách chạy trốn hoặc gây ra một vài động tĩnh để nhắc nhóm Tam ca, nếu không thì khi thật sự đến Ngạc Châu, dù cho có mọc cánh thì cũng khó thoát.
Mặc dù rất có thể sẽ bị bắt trở về nhưng cũng phải mạo hiểm một lần, dòng người ở khách xá là nhiều nhất, có đủ loại người, nếu gây ra một vài động tĩnh ở đây thì sẽ lan truyền khắp đại giang Nam Bắc, nói không chừng Chu thứ sử sẽ chú ý.
Cửu Ninh điều chỉnh hô hấp của mình, kiên nhẫn chờ đến nửa đêm, nàng biết Chu Hộc và người có tính cách nóng nảy tên Chu Kỳ kia sẽ thay phiên nhau trực mỗi đêm, bất cứ lúc nào bên ngoài hành lang cũng có bốn người trông coi, không thể chạy ra từ hành lang để tìm người giúp đỡ...
Ngoài cửa sổ tuyết rơi đầy trời, tuyết lớn như lông ngỗng nhanh ch.óng phủ đầy mặt sông, tiếng gió điên cuồng gầm thét xé nát sóng lớn đục ngầu, bông tuyết còn chưa rơi xuống đã hòa tan vì hơi nước, toàn bộ mùa đông cả sông lớn cũng sẽ không đóng băng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh nghe thấy tiếng sóng nước vỗ vào bờ phát ra tiếng ào ào, nàng từ từ chờ thời cơ tới.
Tiếng két két vang lên, cửa bị mở một khe nhỏ.
Tiếng bước chân trong hành lang càng ngày càng gần, Chu Hộc đứng dậy, chờ tên có tính cách nóng nảy đến thấy.
Nếu không làm thì sẽ không còn cơ hội nữa!
Cửu Ninh trở mình đứng dậy khỏi cái giường trên bếp lò, cầm lấy cái giá đỡ rửa tay làm cẩu thả bằng gỗ của khách xá kia, chợt sử dùng toàn bộ sức lực đập vào cửa sổ.
Vài tiếng loảng xoảng vang lên, phá tan sự im ắng.
Chu Hộc đi đến cửa co rụt con ngươi, chợt quay đầu lại.
Cửu Ninh không thèm quay đầu, bỏ lại giá đỡ bằng gỗ tan tác, chống cột cửa sổ, thả người nhảy xuống dưới.
"Huyện chúa!"
Chu Hộc ngạc nhiên thay đổi sắc mặt, chạy vài bước lên phía trước, khắp nơi trước cửa sổ bừa bộn, gió lớn cuốn lấy bông tuyết thổi vào cái khe, bóng dáng của tiểu nương t.ử nhỏ nhắn xinh xắn yếu đuối biến mất trong bóng đêm mịt mờ.
Đêm không trăng không sao, các khách xá ở bờ sông đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn xuyên qua ô cửa sổ ụp xuống mặt sông rộng lớn, dưới cửa sóng nước lấp lánh.
Trời đông giá rét, nước đóng thành băng.
Nhất định là nước sông lạnh thấu xương, cơ thể cường tráng của người trưởng thành cũng sẽ không chịu được, chứ đừng nói chi là Huyện chúa kim tôn ngọc quý.
Chu Hộc siết c.h.ặ.t bội đao, khép mắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-188.html.]
Tất cả người bên ngoài ngoài nghe được đều vọt vào, thấy thế thì tức giận: "Đúng là tiểu nương t.ử xảo quyệt! Thì ra là nàng đã có thể cử động từ lâu!"
Chu Hộc vứt bội đao, cởi khăn vấn đầu trên đầu, chỉ vào hai người khác: "Các ngươi theo ta xuống dưới, Huyện chúa là khách của chủ nhân, không được để có một chút sơ xuất nào! Nếu xảy ra sai sót thì chúng ta chỉ có thể lấy cái c.h.ế.t ra tạ tội."
Hai người vội đáp lại: "Rõ!"
Ba người lần lượt nhảy xuống sông lớn.
Cửu Ninh đang bay nhảy trong nước sông lạnh thấu xương nghe được gần đó truyền đến tiếng nước có người nhảy xuống, nàng nhanh ch.óng vung vẩy cánh tay bơi càng nhanh.
Giang Châu đúng là Giang Châu, đương nhiên khi đến gần sông lớn, khắp nơi toàn là sông nước, tiểu nương t.ử, tiểu lang quân lớn lên ở Giang Châu gần như đã quen với nước, nàng cũng không phải là ngoại lệ.
Nhưng nước mùa đông thật sự rất lanh! Đặc biệt là gần đây luôn có tuyết rơi, những ao nước nhỏ, hồ nước nhỏ trên bờ đều đã kết băng.
Khi Cửu Ninh vừa nhảy xuống nước đã hít vào vài ngụm khí lạnh, suýt chút nữa đã bị bọt nước làm choáng váng, may là ngày nào nàng cũng luyện tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nếu không lúc này đã bị đông cứng từ lâu rồi.
Nàng tìm đúng vị trí đèn đuốc bên bờ, ra sức bơi qua đó.
Cửu Ninh đ.á.n.h giá cao bản thân, cũng đ.á.n.h giá thấp Chu Hộc.
Mặc dù Chu Hộc chỉ là thái giám nhưng đã tập võ từ nhỏ, đồng bọn của hắn ta cũng là binh sĩ được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Nhóm người này vì khinh thường nàng nên mới sơ suất, sau khi nhận ra mình đã bị nàng lừa thì lập tức nổi giận, đám người nhảy cầu bắt nàng, những người khác chia nhau ra chạy lên thuyền lớn và bờ sông, cho dù nàng có bơi trở lại thì cũng sẽ bị chặn.
Ba người nhảy xuống đã nhìn thấy bóng dáng của Cửu Ninh thật nhanh, tới gần nàng từ các phía khác nhau.
"Huyện chúa!"
Giọng nói của Chu Hộc truyền tới từ trên mặt nước, lẫn lộn không rõ.
Trước đó Cửu Ninh vốn không ôm bất cứ mong chờ nào với việc chạy trốn, dù sao cũng đã kinh động đến những khách thương ở đại đường, nghe thấy có người rơi xuống nước, bên cửa sổ đầy ắp người, còn có người cao giọng kêu quan binh chấp thủ bến đò, nàng đã đạt được mục đích.
Nhưng bị bắt trở về nhanh như vậy, Cửu Ninh có chút nhụt chí.
Nàng tiếp tục bơi về phía đèn đuốc sáng trưng, chợt cảm thấy đôi chân trong nước trở nên co quắp... Nước lạnh quá, nàng không thể nào chịu nổi.
--------------------------------------------------