Biết trước thì không phải là ngạc nhiên.
Nghĩ đến lại có thể nhận được một lễ vật sinh thần, vả lại còn là Chu đô đốc ra tay, chắc chắn là lễ vật sinh thần rất không tầm thường, Cửu Ninh tâm ngứa khó nhịn, chớp mắt, hy vọng Tuyết Đình có thể tiết lộ chút nội tình.
Là đồ cổ giá trị ngàn vàng? Hay là châu báu hiếm thấy trên đời?
Vân Mộng Hạ Vũ
Tuyết Đình lại không có nói tiếp, gật đầu chào hai người rồi xoay người rời đi.
Năm sáu võ tăng theo sát, bóng lưng đoàn người chậm rãi biến mất trong bóng đêm dày đặc.
Phía Chu thứ sử chuẩn bị yến tiệc xong, tự mình tới mời Tuyết Đình.
Người nhà Thập lang và Thập Nhất lang mừng rỡ như điên, cũng đỏ mắt lại đây muốn dập đầu với Tuyết Đình.
Đến bên này, lại được báo cho biết Tuyết Đình đã mang theo tùy tùng của y rời đi.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Đêm nay Cửu Ninh cũng đã mở rộng tầm mắt.
Đến đi như gió, nói chính là Tuyết Đình đi?
Người xuất gia đều chí công vô tư như vậy sao?
Làm chuyện tốt, không cần thù lao, không cần cảm tạ, thậm chí ngay cả một bữa cơm chay cũng không cần...
Đến như mây trôi, đi như gió mát.
Nào giống nàng, mỗi lần bị ép làm chút việc thiện, nhất định phải nghĩ cách để người khác biết.
Sáng hôm sau rời giường, ngồi trước bàn kính rửa mặt chải đầu, Cửu Ninh mới nhớ tới lá trà đã chuẩn bị xong còn chưa đưa ra ngoài.
Nàng gọi Phùng cô tới, muốn bà ấy tìm một người phù hợp đưa lá trà đến Vĩnh An tự, mặt khác lại thêm chút đồ bạc thượng hạng, nhất là trà cụ quý giá - đều bám vào thân thích, không thể keo kiệt.
Phùng cô nhận lệnh.
Thập lang cùng Thập Nhất lang thuận lợi thoát khỏi nguy hiểm, lo lắng bao phủ trong lòng mọi người Chu gia bị quét sạch, hạ nhân cũng cảm thấy thoải mái không ít, ít nhất có thể yên tâm lớn mật muốn cười thì cười.
Quy luật làm việc và nghỉ ngơi của Cửu Ninh vẫn là sáng sớm đi tiễn đạo luyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-129.html.]
Sau đêm hôm qua nàng không nằm mơ nữa, nên khi nhìn thấy Chu Gia Hành cầm cung nhỏ và túi tên bước về phía mình, Cửu Ninh bình tĩnh hòa nhã, không có co rút bỏ chạy.
Luyện tập vị trí đứng và kéo cung như thường.
"Tô gia ca ca, ngươi biết bá tổ phụ của ta không?"
Luyện tập là chuyện vô cùng khô khan, Cửu Ninh nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, vờ như vô tình mà thăm dò Chu Gia Hành.
Chu Gia Hành cúi đầu kiểm tra mũi tên trong túi, một lúc sau mới đáp một câu: "Từng gặp vài lần."
Nghe giọng điệu của hắn, hẳn là Chu thứ sử vẫn chưa lấy vị trí tự t.ử để lôi kéo hắn.
Cửu Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, đầu ngón tay bỗng nhiên như bị kim đ.â.m đau.
Nàng cúi đầu kêu một tiếng, ngón tay lướt qua dây cung khiến hai đầu ngón tay lau ngay một lớp da, từ miệng vết thương chảy ra những hạt m.á.u đỏ sẫm.
Cửu Ninh còn chưa kịp phản ứng, bên cạnh đã vươn tay tới cầm lấy cây cung nhỏ trong tay nàng.
Sau một tiếng hét rất nhỏ trong trẻo, Chu Gia Hành một tay nắm c.h.ặ.t, tay kia cầm bàn tay Cửu Ninh, nhanh ch.óng liếc nhìn, xác nhận miệng vết thương không có gì đáng ngại thì lập tức buông tay nàng ra.
Hắn lui về sau hai bước, ý bảo thị tỳ cách đó không xa lại đây.
Các thị tỳ kinh hô, nhấc váy chạy tới, cẩn thận băng bó cho Cửu Ninh.
"Tại sao Cửu nương nhất định phải học những quyền cước, bản lĩnh cưỡi ngựa b.ắ.n cung này chứ?" Tiểu tỳ nữ cầm lấy bàn tay bị thương của Cửu Ninh, vẻ mặt đau lòng.
Tại sao? Đương nhiên là vì sau này khi bị ép thành thân sẽ dễ thoát thân!
Cửu Ninh rít một hơi.
Không biết chuyện gì xảy ra, vừa rồi ngón tay đột nhiên giống như kim đ.â.m, không cẩn thận đã phân tâm.
Nàng cười đùa với các thị tỳ đang mặt buồn rầu: "Chờ ta luyện thành bản lĩnh, trở nên lợi hại như a ông, sau này sẽ không ai dám ức h.i.ế.p ta nữa!"
Các thị tỳ miễn cưỡng cười.
Ngón tay Cửu Ninh bị thương, đương nhiên hôm nay không thể tiếp tục luyện, Chu Gia Hành phái người đưa nàng về Bồng Lai các.
--------------------------------------------------