Đến lượt ông ta.
Thân binh đứng sau nàng, tay đều đặt trên chuôi đao, sẵn sàng động thủ nếu cần.
Trong phòng phảng phất có một cơn gió lạnh thổi qua.
Chu Bách Dược và Chu Gia Ngôn dựa sát vào nhau, sắc mặt tái nhợt.
Làn khói từ lư hương chậm rãi thoát qua các khe hở được chạm khắc tinh xảo, lượn lờ trong không khí. Trong từ đường, bầu không khí vô cùng tĩnh lặng, không một ai nói gì.
Trán Chu Bách Dược lấm tấm mồ hôi, ông ta biết tất cả mọi người đều đang nhìn mình.
Ánh mắt lạnh lùng, khinh thường và đầy giễu cợt.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ông ta đứng thẳng tắp, vì kích động và phẫn nộ mà gương mặt hơi run rẩy, quát ầm lên: "Ta không sai! Người sai là tên này! Là do tên hòa thượng này cố ý giấu giếm!"
Tuyết Đình lạnh nhạt liếc ông ta một cái rồi lập tức quay đi.
"Chột dạ à?" Chu Bách Dược cười lạnh: "Thử hỏi có nam nhân nào trên đời này chịu được việc thê t.ử của mình tư thông với người khác không?"
Cửu Ninh từ từ đứng lên, liếc mắt ra hiệu cho thân binh ra tay.
Thân binh nhận lệnh, lập tức tiến lên giữ lấy Chu Bách Dược, ấn vai ông ta kéo thẳng đến trước hương án rồi ép phải quỳ xuống.
Chu Bách Dược vô cùng tức giận, không ngừng vùng vẫy kịch liệt.
Cửu Ninh đứng ở trước mặt ông ta, rũ mắt nhìn xuống.
Chu Bách Dược gào lên: "Lúc đó, chứng cứ vô cùng xác thực, sao ta biết nàng có làm ra chuyện tư thông với người khác không?"
Cửu Ninh nhìn ông ta chằm chằm, ánh mắt lạnh như băng.
"Lúc đó ta cũng không biết."
Chu Bách Dược sửng sốt.
Nàng lại liếc nhìn Chu sứ quân và Chu Gia Ngôn đang đứng im lặng, nói: "Lúc đó ai cũng nghi ngờ sự trong sạch của di mẫu ta, các nhánh của Chu gia, Chu sứ quân, Chu Gia Ngôn, tất cả đều cho rằng di mẫu ta tư thông với người khác... Giống như ông vừa nói, chuyện này thực sự không thể trách họ được..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-642.html.]
Chu Bách Dược há hốc miệng, không hiểu tại sao nàng lại đồng ý với mình.
Chẳng phải nàng quay về Chu gia để báo thù sao?
Chu Gia Ngôn đứng cạnh cửa cũng sửng sốt, lập tức quay lại nhìn Chu sứ quân.
Chu sứ quân nhíu mày nhìn Cửu Ninh, vẻ mặt nghiêm túc, không biết đang nghĩ gì.
Cửu Ninh dừng lại một lát, vẻ mặt càng lạnh lùng.
"Nhưng ông thì khác, ông là trượng phu của di mẫu."
Trông Chu Bách Dược có vẻ lúng túng, bờ môi run rẩy.
Cửu Ninh nói tiếp: "Lúc đó chỉ là một cuộc giao dịch... Nhưng sau khi di mẫu gả cho ông, bà ấy không có một lời oán trời trách đất nào, đã làm tròn bổn phận của một người thê t.ử... Vì thanh danh của ông, bà ấy đồng ý thả Nhị ca và mẫu thân của huynh ấy đi, chịu đựng tiếng xấu ức h.i.ế.p thứ t.ử cho ông... Chu Bách Dược, ông tự vấn lại lòng mình xem, di mẫu ta có từng làm điều gì có lỗi với ông không?"
Thôi thị cố ý dùng sự kiêu ngạo và ngu ngốc của mình để chuyển hướng sự chú ý của những kẻ truy sát Thôi quý phi nhưng bà vẫn luôn giữ đúng bổn phận, chưa từng vô cớ ức h.i.ế.p người khác.
Bà chỉ cố ý thể hiện mình là người cao ngạo thôi.
Nếu bà thực sự có một vết nhơ nào, sao các thế gia ở Giang Châu lại dễ dàng bỏ qua?
Họ ghét sự cao ngạo của bà, ghét bà lúc nào cũng tỏ ra cao cao tại thượng, ghét chi phí ăn mặc, quy củ lễ nghi của bà đều không hợp với Giang Châu. Nhưng chính vì không thể tìm thấy khiếm khuyết nào về phẩm hạnh của bà nên chỉ có thể ngấm ngầm đố kỵ.
Chu Bách Dược là người đầu ấp tay gối với Thôi thị, ông ta hiểu bà rõ hơn ai hết. Nhị phu nhân của ông ta cao quý, đoan trang, khiến ông ta thường cảm thấy tự ti, mặc cảm.
Ông ta quay mặt đi, né tránh ánh mắt Cửu Ninh, không nói năng gì.
Cửu Ninh liếc mắt ra hiệu cho thân binh.
Thân binh lập tức rút đao ra, lưỡi đao áp lên mặt Chu Bách Dược, ép buộc ông ta phải ngẩng đầu lên.
Chu Bách Dược toát mồ hôi ròng ròng, xấu hổ, giận dữ muốn c.h.ế.t.
Cửu Ninh nhìn ông ta, nói tiếp: "Khi đó ông không biết sự thật, ta cũng không biết. Ông là trượng phu của di mẫu, ta là nữ nhi của bà ấy. Mặc dù không có nhiều ấn tượng với bà ấy... Dù tất cả chứng cứ đều chỉ ra ta không phải huyết mạch của Chu gia nhưng ta không tin di mẫu là người như thế. Ta không tin bà ấy sẽ dùng cách này để giữ ta ở lại Chu gia. Nếu khi gả vào Chu gia đã có t.h.a.i rồi thì bà ấy nhất định sẽ không giấu giếm mà sẽ nói hết sự thật cho Đô đốc trước khi gả cho ông. Dù ban đầu bà ấy sợ Chu gia muốn hại ta mà không dám nói thì trước lúc lâm chung chắc chắn sẽ tìm cách đưa ta rời đi hoặc thú nhận với Đô đốc."
"Con người di mẫu thẳng thắn như vậy, sao có thể để ta lớn lên ở Chu gia với thân phận không rõ ràng chứ? Chẳng lẽ bà ấy không lo tương lai thân phận của ta bị phát hiện, người Chu gia sẽ đối xử với ta thế nào sao? Không sợ mai sau ta lớn lên biết được sự thật sẽ không thể đối mặt với những người đã nuôi dưỡng mình sao?"
--------------------------------------------------