Rõ ràng Chu Gia Ngôn chướng mắt hắn, lại nhất định muốn ép hắn tham gia thi đấu, chắc chắn không phải vì nâng đỡ hắn mà là để cho hắn phụ trách ngăn chặn đội viên đối phương, tạo càng nhiều cơ hội cho lang quân Chu gia lấy thẻ.
Chính là sức lực chuyên biệt làm việc bẩn thỉu.
Cửu Ninh hít sâu một hơi khí lạnh, sau một trận đấu kịch liệt, Chu Gia Hành còn muốn tay trái bị thương này không?
Nàng bước vào sân cầu, gọi lại lệnh quan phụ trách xướng thẻ bên sân: "Khoan đã, mau đổi người!"
Lệnh quan râu tóc bạc phơ đang cúi đầu sửa sang lại lá cờ nhỏ, nghe được một giọng nói mềm mại của tiểu nương t.ử truyền đến từ đằng sau, ông ấy hoảng sợ xoay người thì nhìn thấy Cửu Ninh rồi ôi trời một tiếng, thịt mỡ toàn thân run rẩy.
"Sao người có thể tới nơi như thế này?"
Lệnh quan vội vàng buông cờ, muốn tiễn Cửu Ninh ra ngoài.
Lòng bàn tay Cửu Ninh đau nhói từng cơn, nàng chỉ sân cầu: "Ta có việc phân phó Tô Yến đi làm, gọi hắn về, chọn một người thay thế hắn đi."
Lệnh quan sửng sốt một chút.
Lúc này, hộ vệ bên sân cầu chạy tới, tưởng rằng Cửu Ninh muốn xem trận đấu nên cười làm lành nói: "Cửu nương, đài cao ở bên kia, tầm nhìn ngồi xem trận đấu trong các t.ử là tốt nhất."
Cửu Ninh không chịu đi, lặp lại lời vừa nói với lệnh quan.
Trước đây khi Đô đốc ở nhà cũng thường dẫn theo Cửu Ninh tới xem thi đấu, có một lần còn vì một câu nói đùa của nàng mà cởi trường bào tự mình xuống sân đọ sức cưỡi ngựa với người trẻ nên lệnh quan không dám chậm trễ Cửu Ninh, ông ấy giơ cờ lên ra hiệu cho trận đấu tạm dừng.
Lang quân Chu gia và Ôn gia, Tề gia đang mắng đến say sưa, thấy bên sân giơ cờ đen lên thì vội ghìm ngựa dừng lại.
"Xảy ra chuyện gì?"
Lệnh quan chạy tới trước toạ giá của Chu Gia Ngôn: "Lang quân, Cửu nương nói ngài ấy có chuyện quan trọng chờ Tô lang quân đi làm, mời lang quân đổi người khác."
Mọi người giật mình.
Chu Gia Ngôn phản ứng lại, nhíu mày, khẽ quát một tiếng: "Làm loạn cái gì! Bảo muội ấy trở về!"
Lệnh quan không dám đi: "Lang quân, Cửu nương đang chờ ở bên ngoài."
Mấy vị lang quân Chu gia liếc nhau, quay đầu nhìn Chu Gia Hành, cười lạnh một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-131.html.]
"Mất hứng!"
Một tiếng oán giận của đồng bạn khiến Chu Gia Ngôn cảm thấy rất mất mặt, hắn ta kéo c.h.ặ.t dây cương, kẹp bụng ngựa: "Trận đấu đã bắt đầu, không tới phiên muội ấy chỉ trỏ, bảo muội ấy trở về!"
Lệnh quan thấy hắn ta tức giận nên đành phải lui về bên sân.
"Cửu nương, trận đấu đã bắt đầu, nhất thời không có cách nào đổi người, người có việc gấp gì, chờ trận đấu kết thúc, lão nô giúp người truyền lời?"
Cửu Ninh nhíu mày.
Chờ trận đấu kết thúc thì nàng đã sớm đau đến c.h.ế.t đi sống lại rồi!
Các hộ vệ thấy nàng tức giận, không khỏi sốt ruột theo nàng, xung phong nhận việc: "Cửu nương có chuyện gì phân phó? Chúng thuộc hạ có thể làm thay."
Một đám ánh mắt trừng như chuông đồng, ngóng trông nàng chọn trúng mình.
Cửu Ninh liếc nhìn họ rồi tùy tiện chỉ vào người có dáng người cao nhất khỏe mạnh nhất: "Lát nữa Tô Yến xuống sân, ngươi lên thay hắn."
"Vâng!"
Khuôn mặt đen thui của hộ vệ hiện ra nụ cười, vội gật đầu theo lệnh, có hơi đắc ý liếc mắt nhìn đồng bạn.
Mặt lệnh quan lộ vẻ nghi hoặc: "Cửu nương, Đại lang nói Tô lang quân sẽ không kết thúc..."
"Huynh ấy nói không tính."
Cửu Ninh nói chắc như đinh đóng cột, thắt c.h.ặ.t dây đai bên hông rồi bước về phía chuồng ngựa bên cạnh sân cầu.
Đám hộ vệ nhìn nhau một lúc, đợi tới khi đoán được nàng muốn làm gì thì họ đã chấn động, bước nhanh lên ngăn cản.
"Cửu nương, không được!"
Tiếng khuyên can phía sau không thể khuyên được Cửu Ninh đang nóng nảy trong lòng, nàng đã chọn trúng một con ngựa trắng rồi kéo dây cương.
Vốn định xoay người lên ngựa, mới vừa nhấc chân lên thì đột nhiên ý thức được mình còn là một hài t.ử, mà con ngựa trắng trước mắt này và Tuyết Cầu bình thường cưỡi không giống nhau, vừa cao vừa cường tráng, là vật cưỡi của người trưởng thành.
Vân Mộng Hạ Vũ
--------------------------------------------------