"Đợi đã!" Cửu Ninh kéo tay hắn, gằn từng chữ hỏi: "Huynh cho rằng ta muốn trộm chạy đi sao?"
Trong doanh trại xảy ra hỗn loạn, tin tức truyền đến tai hắn, hắn hoài nghi là nàng âm thầm gây rối, lợi dụng cơ hội bỏ trốn, vì vậy gần nửa đêm cưỡi ngựa quay lại doanh trại, xông vào lều lớn, không phân rõ trắng đen bắt đầu chất vấn nàng, phải chăng là muốn thẩm vấn nàng?
Chu Gia Hành nhẹ nhàng rút tay khỏi nàng, đứng dậy và rời đi.
"Nhị ca!" Cửu Ninh xoa trán: "Chu Gia Hành!"
Chu Gia Hành không dừng bước, đầu cũng không ngoảnh lại mà đi thẳng ra ngoài.
Cửu Ninh tức giận, chân trần nhảy xuống giường, chạy vài bước đuổi theo.
"Tô lang chủ! Huynh không muốn biết ta muốn lấy gì từ huynh sao?"
Ngoài lều, bóng lưng Chu Gia Hành khựng lại.
Gió đêm mùa đông như d.a.o cắt, thổi vào mặt lạnh buốt xương.
Cửu Ninh vén rèm lều, vừa bước ra vài bước đã lạnh đến run người.
Xung quanh ánh lửa bập bùng lay động, nhóm người Hoài Lãng trố mắt nhìn nàng đuổi ra ngoài.
Nàng không đi giày, chỉ mang vớ lụa, tóc dài b.úi lỏng, vì tức giận, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng.
Ánh sáng mập mờ bao phủ khuôn mặt, thân hình nàng, phủ lên từng sợi tóc một quầng sáng dịu dàng.
Đám hầu cận ngây ngốc nhìn nàng.
Chu Gia Hành dừng bước, lông mày hơi nhíu lại, tuy không nhìn thấy cảnh tượng phía sau nhưng có thể nhìn ra vẻ mặt thất thần của đám hầu cận.
Hắn đảo mắt nhìn xung quanh, ánh mắt sắc bén.
Mấy tên hầu cận giật mình, vội vàng quay mặt đi, lùi lại vài bước, trao đổi ánh mắt nghi hoặc với người bên cạnh.
Chu Gia Hành không quay đầu lại.
Phía sau có tiếng bước chân sột soạt truyền đến.
Cửu Ninh bước một bước trên nền tuyết, đi vài bước đến phía sau hắn.
Tuyết tích tụ mềm mại, bàn chân chỉ mang một đôi vớ mỏng dẫm lên không hề đau nhưng thật sự rất lạnh.
Chẳng mấy chốc đã ướt sũng.
Cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân chạy thẳng lên, nàng nhíu mày, chưa kịp mở miệng than phiền, Chu Gia Hành đứng bất động như núi trước mặt bỗng quay người lại, ánh mắt hơi cụp xuống, nhìn xuống chân nàng.
"Huynh xem, không có giày, ta cũng có thể đi."
Cửu Ninh cố gắng bình tĩnh nói.
Chu Gia Hành không nói gì.
Gần trong gang tấc, Cửu Ninh nhìn đôi mắt màu sáng của hắn, xác nhận lại một lần nữa: Người đứng trước mặt nàng, là Chu Gia Hành.
Không phải ai khác, cũng không phải nhiệm vụ mà nàng phải vất vả ứng phó.
Chính là Chu Gia Hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-460.html.]
"Nhị ca."
Môi đỏ khẽ mở, nàng nhẹ nhàng nói, không phải cố ý làm nũng, cũng không phải mỉa mai.
Chỉ là xuất phát từ nội tâm mà muốn gọi hắn như vậy.
Tiếng gọi nhẹ nhàng này, Chu Gia Hành đã đợi rất lâu rồi.
Hắn nhìn thẳng vào nàng, sóng trong mắt cuộn trào.
Đột nhiên cúi người, bế Cửu Ninh lên.
Đưa nàng trở lại lều, đặt nàng ngồi dựa vào mép giường, quỳ một gối xuống, nâng chân nàng lên.
Đôi vớ lụa trên chân nàng đã ướt sũng.
Thấy hắn có vẻ đã trở lại là Chu Gia Hành bình thường, Cửu Ninh lập tức tố cáo hắn: "Ta lạnh."
Ngón chân ngọ nguậy trong vớ.
Chu Gia Hành nhìn nàng một cái, làm động tác muốn đứng dậy.
Cửu Ninh nắm lấy cổ tay hắn: "Chờ đã!"
Lời còn chưa nói hết... Không đúng, còn chưa bắt đầu nói nữa mà!
Chu Gia Hành nhìn bàn tay nàng nắm c.h.ặ.t lấy mình, nói: "Gọi thị nữ của muội vào đi."
"Ta tự làm được." Cửu Ninh nói, chỉ vào bức bình phong: "Huynh đứng đó cho ta! Chờ đó! Đừng hòng chạy!"
Đám hầu cận bên ngoài rất lanh lợi, biết bên trong chắc chắn cần nước nóng và vớ mới, rất nhanh đã tìm đủ rồi mang đến.
Hoài Lãng bưng nước nóng bước vào lều lớn, vừa vặn nghe thấy Cửu Ninh ra lệnh cho Chu Gia Hành, khóe miệng giật giật, do dự không dám tiếp tục đi vào trong.
Vân Mộng Hạ Vũ
Khoảnh khắc tiếp theo, gã há hốc mồm, nhìn thấy Chu Gia Hành... Lang chủ luôn nói một là một, hai là hai, anh minh thần võ của bọn họ... Vậy mà lại thật sự làm theo lời Cửu Ninh mà đứng dậy đi đến phía sau bình phong, còn đứng thẳng người, tay gã run lên, suýt nữa làm đổ chậu đồng, giống như bị sét đ.á.n.h, hồi lâu không hoàn hồn.
Giọng nói của Cửu Ninh kéo gã trở về thực tại: "Đặt ở đó đi."
Hoài Lãng cúi đầu đi tới, đặt chậu đồng xuống, chân trái vấp chân phải, bước chân lảo đảo, như đang mộng du đi ra ngoài.
Cửu Ninh không gọi Đa Đệ vào hầu hạ, tự mình thay đôi vớ lụa ấm áp mới, đi giày, xuống đất, chắp tay sau lưng đi đến trước mặt Chu Gia Hành.
Chu Gia Hành nhìn nàng.
Ánh lửa xuyên qua lều chiếu vào, có thể nhìn rõ ngũ quan sắc xảo của hắn, đường nét lưu loát, sắc bén.
Trên nền đất có một chiếc giường dài đặt ngang, Cửu Ninh ngồi xuống trước án thư, ra hiệu hắn cùng ngồi xuống.
Vừa mở miệng định nói, rèm được vén lên một nửa, A Sơn thò đầu thò cổ, nói: "Lang chủ, lại bắt được một..."
Còn để cho người ta nói chuyện không!
"Ra ngoài!"
Cửu Ninh không nhịn được nữa, tức giận quát, thuận tay cầm lấy một cuộn lụa ném qua.
--------------------------------------------------