Cửu Ninh cười: "Ta còn chưa nói gì, sao Nhị ca biết ta sẽ cầu xin?"
Chu Gia Hành cũng cười, nụ cười nhạt, sờ vào mặt nàng.
"Nàng không cần nói... Ta cũng biết nàng muốn nói gì."
Hắn nói: "Dù sao thì nàng ta cũng làm nàng bị thương, sau này không thể xuất hiện trước mặt nàng nữa."
Cửu Ninh nói: "Nhị ca, người bị thương chính là chàng."
Chu Gia Hành lắc đầu.
Người muốn g.i.ế.c hắn nhiều như cá diếc qua sông, hắn không quá quan tâm, điều hắn quan tâm là Chu Ngũ nương lợi dụng Cửu Ninh để đạt được mục đích của mình. Tuy Chu Ngũ nương là người đáng thương nhưng đó không nằm trong phạm vi mà hắn quan tâm.
Hắn có thể tha cho Chu Ngũ nương nhưng đời này nàng ta đừng hòng xuất hiện trước mặt hắn hoặc Cửu Ninh, nếu không hắn sẽ không giữ lời.
Mũi Cửu Ninh hơi nhăn, duỗi tay nhéo mặt Chu Gia Hành.
Nàng đã muốn làm điều đó từ lâu rồi.
Chu Gia Hành dựa vào cột, không nhúc nhích, mặc cho nàng ranh mãnh kéo da mặt mình, ánh mắt nhìn nàng bình tĩnh mà dịu dàng, đầy sự dung túng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh thầm nghĩ, khi hắn dịu dàng thì thật là dịu dàng, có lẽ nếu nàng nói muốn sao trên trời, hắn cũng sẽ thử hái.
Nhưng chớ nhìn bây giờ hắn trông dịu dàng như thế, đến lúc phát bệnh cũng rất điên cuồng, mỗi một bước đến tình toán chính xác, d.ụ.c vọng khống chế mạnh đến mức muốn nhất định trong mắt trong lòng nàng phải có một mình hắn thì mới chịu bỏ qua.
Nàng tiếp tục véo mặt Chu Gia Hành: "Nhị ca, trước kia chàng viết thư cho ta... Vì sao lại bỏ hồng đậu vào đó?"
Chu Gia Hành giật mình, trên mặt hiếm thấy biểu cảm mất tự nhiên.
Cửu Ninh nghiêng đầu nhìn hắn, cười nhẹ: "Những hạt hồng đậu kia thật sự là do chàng thả vào sao?"
Nàng nghi ngờ có phải Hoài Lãng đã bỏ hồng đậu vào giúp hắn không.
Chu Gia Hành liếc nàng một cái, hắn nhích lại gần nói nhỏ bên tai nàng: "Bởi vì ta nhớ nàng."
Nàng biết rất rõ đáp án nhưng vẫn muốn hắn tự nói ra, vậy hắn nói cho nàng biết là được rồi.
Hắn thì thầm với giọng rất trầm: "Nàng thì sao, nhớ ta không?"
Cửu Ninh không đáp, nàng dùng sức véo một cái, biểu cảm của Chu Gia Hành có hơi vặn vẹo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-630.html.]
Chu Gia Hành mặc nàng giở trò xấu, ngón tay hắn vuốt ve sợi tóc mai của nàng, đột nhiên hỏi: "Ngũ nương hận Chu gia?"
Động tác của Cửu Ninh khựng lại, buông tay ra.
"Không, mới đầu không hận."
Đối với các tiểu nương t.ử như các nàng mà nói, hôn nhân vốn là thẻ đ.á.n.h bạc mà tông tộc dùng để tăng cường thế lực, các nàng hiểu điểm này nên cũng bằng lòng gả cho một người chưa từng biết mặt vì tông tộc.
Làm nữ t.ử, các nàng không thể học tập thăng tiến, không có cách nào ra vào triều đình, không có cách nào kiến công lập nghiệp. Trong tông tộc, lợi ích duy nhất của các nàng là dùng để kết thông gia.
Tiểu Cửu nương kiếp trước và Ngũ nương kiếp này cũng vậy.
Ngay từ đầu, các nàng đều là cam tâm tình nguyện, cảm thấy đây là trách nhiệm mà các nàng có thể làm được.
Nhưng sau này sự hy sinh của các nàng không được tông tộc thấu hiểu và tôn trọng mà là chế giễu và mỉa mai, các nàng trở thành công cụ trong tay tông tộc, không có tự tôn và tiếng nói.
Tình cảm của các nàng với tông tộc rất phức tạp, từ ban đầu tin cậy đến thất vọng rồi oán hận. Đến cuối cùng, chính các nàng cũng không thể nói rõ rốt cuộc mình có hận tông tộc hay không.
Dù sao cũng là nơi mình lớn lên từ nhỏ.
Chu Gia Hành nhìn Cửu Ninh, trong mắt hiện lên mấy phần u ám, ánh mắt âm trầm.
Cửu Ninh không chú ý đến sự khác thường của hắn, nàng nghĩ tới một chuyện, nói: "Ngũ nương nói nàng ta nhìn thấy người của Thập lang mới sợ đến mức muốn tự sát... Người của Thập lang đã trà trộn vào Ngạc Châu. Nhị ca, chàng cho người thăm dò một chút xem rốt cuộc Thập lang muốn làm gì."
Chu Gia Hành khẽ ừm một tiếng.
Cửu Ninh quấn c.h.ặ.t trong chăn gấm, sau đó ngã người ra sau nằm ngửa trên gối mềm, nàng đá đá chân Chu Gia Hành: "Nhị ca... Sao chàng vẫn giữ lại tên Chu Gia Hành?"
Nàng đã muốn hỏi hắn từ lâu, hắn đã cắt đứt quan hệ phụ t.ử với Chu Bách Dược, vì sao còn dùng cái tên Chu Gia Hành này?
Hắn có thể tên Tô Yến, A Sử Na Bột Cách và A Duyên Na đều gọi hắn như vậy.
Chu Gia Hành nhìn Cửu Ninh lăn qua lộn lại trên giường, ánh mắt trầm xuống, hắn lại bị nàng dùng chân nhỏ đá một cái như bị vuốt mèo cào, cả người tê dại.
Muốn ôm lấy nàng, muốn cảm thụ từng tấc da thịt nàng xem có phải chỗ nào cũng trắng mịn non mềm như cần cổ không...
Trước kia chỉ cần nàng ở bên cạnh hắn là đủ rồi. Hiện tại, hắn muốn nhiều hơn nữa.
Hắn ngồi dậy, tay chống bên cạnh người Cửu Ninh: "Lúc mẫu thân bệnh nặng đã bắt ta phải thề, ta đã đồng ý với bà ấy sẽ không sửa lại tên."
Khi đó thật ra hắn không hiểu vì sao Lê nương lại bắt hắn lập lời thề. Về sau hắn suy nghĩ rõ ràng rằng Lê nương sợ hắn một mình khổ cực không nơi nương tựa, bà ấy muốn hắn thề giữ lại dòng họ. Như thế tương lai nếu lâm vào đường cùng thì có lẽ vẫn sẽ buông xuống hận thù về lại Chu gia mà không phải một mình tiếp tục phiêu bạt.
--------------------------------------------------