Đến lúc đó, kẻ hùng tâm bừng bừng là hắn, còn trong mắt người đời nàng là người rộng lượng, chỉ chấp nhận ngôi vị vì bất đắc dĩ.
Cho nên, không ai hoài nghi nàng tham dự vào kế hoạch của Chu Gia Hành. Ngay cả những quan văn cho rằng mình sắp rơi đầu cũng không hề trách mắng nàng, mà chỉ toàn tâm toàn ý nguyền rủa Chu Gia Hành.
Hoàng hôn tắt dần, những tia sáng cuối cùng cũng tan biến, cung điện chìm vào màn đêm chập choạng, nhuốm sắc ráng chiều nhạt nhòa.
Cửu Ninh đứng dưới hành lang, gió thoảng qua làm vạt áo nàng khẽ lay động.
Chu Gia Hành biết rõ mình muốn gì và cũng biết mình có thể hy sinh, buông bỏ những gì vì nó.
Hắn có dã tâm, có khát vọng, dù có hay không có nàng trong đó, điều này không thay đổi.
Điều thay đổi chỉ là cách thực hiện khát vọng.
Cửu Ninh biết hắn sẽ nhượng bộ, nhưng trước hôm nay, nàng không xác định hắn sẽ làm được bao nhiêu.
Hiện tại nàng đã biết.
Thân binh đi tới bẩm báo: "Ung vương vào cung, Chu sứ quân và Ung vương đang nói chuyện trong phòng."
Cửu Ninh gật đầu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tuyết Đình hỏi: "Hắn muốn thuyết phục Ung vương?"
Cửu Ninh ừ một tiếng.
Tuyết Đình có vẻ lo lắng, rõ ràng không nghĩ rằng Lý Chiêu sẽ dễ dàng bị Chu Gia Hành thuyết phục.
Cửu Ninh vỗ nhẹ vào lan can: "Nhị ca sẽ thuyết phục Lý Chiêu."
Lúc này, tâm trạng Tuyết Đình không thoải mái lắm. Nhưng không biết vì sao, nhìn phản ứng bình tĩnh của Cửu Ninh, y cũng từ từ bình tĩnh lại.
"Chu sứ quân không phải là người giỏi ăn nói, có thể tin tưởng tài thuyết phục của hắn không?"
Cửu Ninh mỉm cười, nhìn những cung điện sừng sững hai bên quảng trường, nói: "Ta không phải tin tưởng vào tài ăn nói của Nhị ca... Chấp niệm lớn nhất của Lý Chiêu là tái hiện vinh quang của triều đại, còn Nhị ca lại muốn nhanh ch.óng kết thúc loạn thế. Họ có thể hợp tác."
Chỉ cần nắm được điểm yếu của Lý Chiêu, không cần phải dài dòng, trực tiếp phân tích rõ lợi ích và nhu cầu của hai bên, hắn ta sẽ tự đưa ra lựa chọn.
Tuyết Đình im lặng trong chốc lát, ngước mắt lên, nhìn nàng hỏi: "Vậy còn ngươi?"
Cửu Ninh đứng trong gió, nghe vậy, nâng mày, khóe môi khẽ nhếch lên, nói: "Thúc thúc, từ khi ta trở thành Trưởng công chúa, ta sẽ không quay đầu lại nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-686.html.]
Nàng chủ động lấy thân phận Trưởng công chúa tham gia vào trận đấu này, thay đổi vận mệnh ngàn vạn người, phải gánh vác trách nhiệm của một Trưởng công chúa, chịu trách nhiệm với những người theo nàng, không thể xem nhẹ.
Nếu nàng ảnh hưởng đến quyết định của Chu Gia Hành, hứa sẽ nghiêm túc với hắn thì nàng sẽ cùng hắn bước đi.
Không quan trọng kết cục như thế nào, c.h.ế.t cũng không hối tiếc. ...
Dưới khung cửa sổ là hai cây đèn mạ vàng với trăm ngọn nến cháy sáng rực rỡ, ánh sáng rọi khắp gian phòng, khiến nội thất sáng rõ như ban ngày.
Lý Chiêu ngồi quỳ sau chiếc bình phong màu đen, trước mặt là án thư, tách trà đặt bên cạnh đã lạnh từ lâu.
Chu Gia Hành ngồi đối diện, lặng lẽ mở ra một tấm bản đồ.
Ánh mắt Lý Chiêu dõi theo ngón tay có vết chai mỏng của hắn lướt trên bản đồ.
Bàn tay hắn lớn, các khớp gân nổi rõ, nhìn kỹ có rất nhiều vết sẹo cũ.
Đây là đôi bàn tay của một người biết võ.
Lý Chiêu lớn lên trong thâm cung, từ nhỏ khổ luyện thư pháp, trên tay cũng có những vết chai. Nhưng so với tay Chu Gia Hành, tay hắn ta vẫn còn quá mềm mại.
Giọng Chu Gia Hành vang lên: "Chung Quyền giữ Tuyên Vũ trấn, Lý tư không giữ Hà Đông, Tiền thị giữ Hải trấn, Chu Từ giữ Vũ Uy, Hoàng Cẩn giữ Thanh Hải... Đông Tây đều nằm dưới quyền kiểm soát của Cửu Ninh. Ngạc Châu, Hoài Nam, Từ Châu đã bị ta khống chế, chỉ còn lại trong phạm vi hơn ngàn dặm ở U Châu, Đàn Châu vẫn bị Khiết Đan chiếm giữ."
Lý Chiêu lấy lại tinh thần, nhìn vào tấm bản đồ.
Đây là cục diện hiện tại của thiên hạ.
Trong khi hắn ta luôn mệt mỏi bôn ba để cứu Lý Hi, Cửu Ninh đã kiểm soát toàn bộ đất Thục. Kinh đô và các châu vùng lân cận phương Nam cũng đã quy phục nàng hoàn toàn, hơn nữa nàng còn bảo vệ đô thành Trường An. Trong khi đó, Chu Gia Hành chiếm cứ khu vực trung du và hạ du sông Trường Giang, mở rộng thế lực về phía Bắc đến Từ Châu.
Ngoài Khiết Đan, phương Bắc chỉ còn lại hai mối uy h.i.ế.p là Hà Đông của Lý Nguyên Tông và Tuyên Vũ trấn của Chung Quyền. Lý Nguyên Tông và Chung Quyền có mối quan hệ thông gia, hai nhà chắc chắn sẽ cùng tiến cùng lùi, có thể trở thành một đối thủ chung.
Đến nỗi Tiền thị, Chu Từ ở phương Nam... Đều chỉ có dũng khí xưng Vương nhưng chưa dám tự lập làm Đế.
Chỉ cần đ.á.n.h bại Lý Nguyên Tông, thống nhất Trung Nguyên, các tiết trấn phương Nam nhất định sẽ dâng tấu thần phục.
Lý Chiêu có chút thất thần.
Những năm qua, hắn ta đã làm gì?
Hắn ta muốn bảo vệ Lý Hi, giữ được Trường An. Nhưng cuối cùng, hắn ta chẳng giữ được gì.
Hắn ta che giấu sự tuyệt vọng trong lòng, bình tĩnh nói: "Chu sứ quân đã nắm quyền, cho dù không ủng hộ Cửu nương thì vẫn có thể nhất thống Trung Nguyên."
--------------------------------------------------