Cửu Ninh ngẩn ngơ, không ngờ trong đó còn có Chu Gia Hành tham dự.
Trước đây nàng hoài nghi Chu Gia Hành là người đứng sau hại c.h.ế.t Chu đô đốc, kết quả lại ngược lại, Chu Gia Hành không chỉ ra tay cứu nàng mà còn nhanh ch.óng phản ứng, cảnh báo cho Chu đô đốc trở về phía Nam...
Cửu Ninh ngạc nhiên một lúc, hỏi: "A ông, có phải trên kinh đã xảy ra chuyện không?"
Trong truyện cũng không có biến cố này, Chu đô đốc bị hại là chuyện sau này, trước đó Giang Châu vẫn rất an ổn.
Hiện tại tất cả đều thay đổi, nàng không kịp phản ứng, Chu Gia Hành đã căn cứ tình thế thay đổi suy đoán đến thế cục bên Trường An xảy ra biến hóa, từ đó suy đoán Chu đô đốc trên đường trở về sẽ gặp phải ám sát, rốt cuộc là người trong cốt truyện có trực giác nhạy bén.
Nàng là người biết rõ cốt truyện nhưng quá ỷ lại vào trí nhớ, nên cuối cùng bị giam cầm.
Chu đô đốc nóng lòng về nhà, trên đường cũng không có thời gian hỏi thăm tình hình bên Trường An, nói: "Không phải đại sự gì, vẫn loạn như vậy, về sau cũng chỉ là tiếp tục loạn mà thôi."
Nói chuyện một lúc, thân binh tiến vào bẩm: "Đô đốc, Sứ quân nói đã bắt được nội ứng, là người trong nhà chúng ta, mời người qua nghị sự."
Chu đô đốc cười lạnh: "Người trong nhà chúng ta?"
Thân binh nói: "Là mấy vị lang quân khác, họ nói là phụng chỉ hành sự, tận trung vì triều đình."
Chu đô đốc giận quá hóa cười: "Triều đình là phụ thân hắn ta hay là tổ tông hắn ta? Một lũ ngốc!"
Trung thành không phải chuyện xấu nhưng phải biết thời biết thế, trước đây không thấy họ đứng ra làm chuyện tốt lợi nước lợi dân gì, giang sơn này sắp đổi họ thì họ lại trung thành.
Chu đô đốc đứng lên, ra hiệu cho thân binh ra ngoài đợi: "Bảo họ chờ, ta còn có việc phải lo."
Thân binh vâng lệnh, dẫn theo những người khác lui ra.
Thị tỳ, phó tòng trong viện thấy thế cũng khom người lui ra ngoài.
Cửu Ninh đứng lên, Chu đô đốc quay đầu nhìn nàng rồi lắc đầu: "Đến chỗ Tam ca của cháu đi."
Nói xong đóng cửa phòng lại.
Cửu Ninh đảo mắt, đoán được Chu đô đốc muốn làm gì, nàng vội vàng áp vào khe cửa nhìn ra ngoài.
Chu đô đốc cúi đầu, nhìn thấy sau khe cửa kia là đôi mắt to đen láy, bất lực cười, không quản nàng.
Mọi người trong sân đều đi hết, mưa càng lúc càng lớn, trước hành lang treo rèm mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-258.html.]
Chu Bách Dược và Chu Gia Ngôn vẫn đang quỳ trong mưa.
Thấy cuối cùng Chu đô đốc cũng đi ra, Chu Bách Dược ra vẻ muốn đứng lên: "Phụ thân, bá phụ, ngài ấy..."
"Quỳ xuống cho ta!"
Chu đô đốc lạnh lùng nói.
Chu Bách Dược sửng sốt một lúc rồi đành phải quỳ trở về, ánh mắt nhanh ch.óng liếc nhìn trái phải, cũng may tất cả phó tòng đều lui ra ngoài, bằng không đây chính xác là bị phụ thân răn dạy trước mặt phó tòng.
Chu Bách Dược vừa quỳ, Chu Gia Ngôn bên cạnh lập tức thẳng lưng, quỳ tới mức ngay ngắn.
Chu đô đốc đứng trước hành lang, nhìn xuống nhi t.ử trong mưa: "Ngươi muốn mượn gia pháp đ.á.n.h Quan Âm Nô?"
Chu Bách Dược nói: "Con biết người thương nó... Nhưng cũng không thể nuông chiều nó như vậy..."
"Ta chiều con bé?" Chu đô đốc cắt ngang lời nhi t.ử: "Ta chiều con bé cái gì? Con bé còn nhỏ tuổi đã bị người khác bắt đi, người làm phụ thân như ngươi không biết cứu người, chỉ biết giấu giếm tin tức! Tam lang đưa con bé trở về, ngươi không hỏi một tiếng, há mồm đã mắng con bé là tai họa, con bé là tai họa của ngươi khi nào?"
Chu Bách Dược há miệng, Chu đô đốc không đợi ông ta giải thích đã nói tiếp: "Con bé đang yên đang lành bị người ta bắt đi thì có gì sai? Lại nói tiếp những người Chu Hộc kia đi theo Thiên sứ truyền chỉ đến Giang Châu, nguyên nhân sự tình có thể tính lên đầu ta, có phải ngươi còn muốn trách lão t.ử của ngươi hay không?"
Chu Bách Dược biết mình không cãi được phụ thân nên dứt khoát im lặng không nói lời nào.
Chu đô đốc nhặt cây gậy gỗ vừa rồi lên, đi xuống bậc thang.
Nước mưa theo mũ nỉ trên đầu ông nhỏ xuống.
"Thân là người đứng đầu một nhà, ngươi không thể bảo vệ khuê nữ của mình, trong nhà xảy ra chuyện, ngươi không giúp thì thôi, chỉ biết là thêm phiền, Quan Âm Nô thật vất vả mới trở về, ngươi không biết an ủi con bé, chuyện đầu tiên chính là giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên người con bé, còn muốn ra vẻ ta đây đ.á.n.h con bé..."
Chu đô đốc giơ gậy gỗ lên, đ.á.n.h lên lưng Chu Bách Dược.
"Cái gì cũng sai, cần ngươi làm gì!"
"A ông!"
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Ngôn hết hồn hết vía, ngẩng đầu, trơ mắt nhìn gậy kia đ.á.n.h vào lưng a gia.
Chu Bách Dược nắm c.h.ặ.t hai tay, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không hé răng.
Chu đô đốc hừ lạnh một tiếng, tiếp tục giơ gậy gỗ: "Ngươi không có bản lĩnh thì không có bản lĩnh, ta là lão t.ử của ngươi, không ép ngươi cố gắng! Ai bảo lão t.ử xui xẻo, gặp phải người ngu xuẩn không nên thân như vậy! Chỉ cần lão t.ử còn sống một ngày, tuyệt đối không cho ngươi chịu khổ! Ngươi đọc sách, khinh thường lão t.ử, chê lão t.ử thô tục, lão t.ử nhịn! Ngươi thích thế nào thì thế đó, chỉ là không nên lấy khuê nữ của mình trút giận! Không có việc gì trong nhà thì đ.á.n.h khuê nữ của mình, tính là nam nhân gì? Sau này lão t.ử không ở đây, thì sao ngươi có thể bảo vệ thê nhi của ngươi? Lão t.ử nuôi ngươi lớn như vậy, ngươi chính là báo ơn lão t.ử thế này à?"
--------------------------------------------------