Hình như Chu Gia Hành có chút buồn bực, khóe môi hơi mím lại.
Cửu Ninh vội vàng nói: "Sẽ không tốn quá nhiều thời gian của huynh đâu... Ta muốn nói chính sự với huynh."
Nàng dừng lại một chút, cũng không phải là cảm thấy khó mở miệng mà là không biết bắt đầu nói từ đây.
"Thật ra ta không phải họ Chu." Nàng nắm lấy tấm da dê, nói thật nhanh: "Ta không phải là nữ nhi của Chu Bách Dược."
Nói xong, Cửu Ninh ngừng một chút, chờ cho Chu Gia Hành kịp phản ứng thì mới kể rõ toàn bộ chuyện mình đã trải qua trước khi rời khỏi Chu gia.
"Sứ quân muốn ta đi Ngạc Châu, cũng bởi vì chuyện này..."
Chu Gia Hành giương mắt, con ngươi màu sáng bị ánh lửa m.ô.n.g lung nhuộm chút ấm áp, ánh mắt lóe lên hai lần.
Cửu Ninh nói xong, cười một tiếng rồi hỏi: "Có phải huynh đã phát hiện từ sớm rồi không? Suốt đường đi huynh không hỏi gì cả, cũng không nhắc đến Giang Châu."
Hắn tâm tư tinh tế, nàng không tin là hắn không biết gì cả.
Chu Gia Hành nhìn nàng, có vẻ như tâm tư còn dừng lại ở mấy tấm giấy da dê kia, hơi lơ là.
Cửu Ninh không nhìn ra hắn đang nghĩ gù, thứ duy nhất có thể xác định là hắn không kinh ngạc chút nào, nàng thử thăm dò hỏi: "Ta còn có thể gọi huynh là Nhị ca không? Hay là gọi huynh là Tô đại ca?"
Lúc này Chu Gia Hành mới có phản ứng, hắn nhìn lướt qua gò má của nàng rồi nói: "Theo ý muội."
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh thoáng an tâm hơn một chút.
Chu Gia Hành quay đầu, nói: "Muội có phải họ Chu không, không có gì quan trọng, ta vẫn là ca ca của muội."
Giọng điệu lạnh nhạt, thật giống như bọn họ chỉ đang nói đến những chuyện vụn vặt như "Sáng mai ăn gì".
Bầu không khí chẳng thể nghiêm túc nổi.
Cửu Ninh cảm động nói: "Cảm ơn."
Hắn luôn giả vờ mình không biết gì, có lẽ là sợ nàng sẽ đau lòng vì chuyện thân thế.
Vậy nên câu cảm ơn này nàng nói rất chân thành, xuất phát từ đáy lòng.
Chu Gia Hành cụp mắt, nhìn chằm chằm tấm da dê.
Cuối cùng cũng nói ra chuyện còn đọng trong lòng, Cửu Ninh thở phào nhẹ nhõm, nàng đứng thẳng dậy đi tới trước cửa sổ, chống cửa sổ lên để gió đêm thổi tới xua tan hết mùi than ngột ngạt.
Bên ngoài tuyết bay bay, tuyết phương Bắc không dịu dàng như tuyết phương Nam, chúng đổ rào rào xuống đất, nghe nói tuyết trên núi còn đọng dày cả thước.
Cửu Ninh nhớ trước kia đã đắp mấy người tuyết trước lều của Chu Gia Hành, khóe miệng nàng nhếch lên, bật cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-379.html.]
Chu Gia Hành nhìn bóng dáng nàng đứng bên cửa sổ, phát hiện nàng đã cao hơn rất nhiều, dáng người càng thêm mảnh khảnh, không biết có phải là do cơm phương Bắc hay không.
Cửu Ninh chỉ ra ngoài cửa sổ, cười nói: "Nhị ca, huynh nhìn đi, tuyết lớn thật."
Chu Gia Hành nhìn nàng một hồi, nói: "Muốn làm sư t.ử tuyết không?"
Trong úc nói chuyện hắn đã đứng dậy.
Cửu Ninh vội khoát tay, hắn bận rộn như vậy, đắp sư t.ử tuyết gì chứ!
Nhưng Chu Gia Hành đã xoay người đi ra ngoài.
Cửu Ninh ngơ ngác một lúc, sau đó nàng nắm lấy một cái choàng rồi khoác lên vai, đi theo ra khỏi phòng.
Trong viện im ắng, không gian nhỏ hẹp, trong đình chỉ có một gốc cây già nhìn không ra chủng loại, thân cây trụi lủi bị tuyết đọng ép cong, rũ xuống.
Cửu Ninh giơ tay là có thể nắm được tuyết trên nhánh cây.
Nàng cẩn thận chạm thử vào ngọn cây, quét xuống một mảng tuyết, ngọn cây lắc lư vài lần như muốn b.ắ.n lên.
Nàng lập tức cảnh giác nhảy lùi ra sau. Chu Gia Hành đứng đằng sau lưng nàng, lần nhảy này của nàng vừa vặn nhảy vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Cửu Ninh ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy cái cằm lún phún râu của hắn.
Hắn đỡ lấy bả vai nàng, cúi đầu đối mặt với nàng. Dưới hiên treo một loạt đèn l.ồ.ng bát giác, ngọn đèn lờ mờ chiếu tới hắt bóng đen lên đôi mắt màu sáng.
Bốn mắt nhìn nhau trong chốc lát, Cửu Ninh đứng vững lại, cười hỏi: "Nhị ca, có phải huynh nhớ chuyện ta bị nhánh cây vẩy cho một đống nước tuyết không?"
Nếu không thì vì sao lại đứng sau lưng nàng, không phải là chờ lúc nàng chứa tay thì kéo nàng ra sao?
Trong ánh sáng mờ ảo, trên mặt Chu Gia Hành thoáng qua ý cười, hắn nói: "Muội không nói, ta đã quên."
Cửu Ninh lườm hắn một rõ, rõ ràng là hắn nhớ kỹ.
Nàng ngồi xuống đắp một con sư t.ử tuyết, lăn một quả cầu tuyết lớn để cố định như trước. Tuyết đọng rất dày, chỉ trong chốc lát nàng đã đắp được một con sư t.ử tuyết tròn vo.
Trong lúc nàng đang đắc chí vừa lòng, dương dương tự đắc liếc nhìn Chu Gia Hành, chuẩn bị khoe khoang với hắn, nàng liếc thấy đống tuyết thừa ra dưới gốc cây, ngẩn ngơ.
Sư t.ử tuyết của Chu Gia Hành đã được đắp xong từ lâu, uy phong lẫm liệt, sống động như thật.
Cửu Ninh nhìn sư t.ử tuyết của hắn rồi lại nhìn của mình, chua xót nói: "Nhị ca, cái này mà huynh cũng biết..."
Chu Gia Hành nghĩ nghĩ, nói: "Trước kia ta chưa đắp bao giờ."
Hắn không cười nhưng Cửu Ninh có thể cảm nhận trong lời nói của hắn có ý cười. Nàng khẽ hừ một tiếng.
--------------------------------------------------