"Cữu cữu, Thôi lang quân kia... Có phải là thân thích của mẫu thân ta không?"
Tuyết Đình sửng sốt một lúc: "Tại sao hỏi như vậy? Hắn ta đã nói gì?"
Cửu Ninh nói: "Hắn ta không nói gì, là ta tự đoán. Hắn ta họ Thôi, lại là người Trường An. Mẫu thân ta cũng họ Thôi."
Hơn nữa họ có liên hệ muôn hình vạn trượng với Tuyết Đình.
Tuyết Đình lắc đầu: "Thôi là họ lớn, thật ra hắn ta cũng không phải họ Thôi, chỉ vì mẫu thân hắn ta họ Thôi nên mới giả nhờ tên hậu nhân Thôi gia."
Cửu Ninh cúi đầu, nhìn tách trà lưu ly trống không một lúc.
"Cữu cữu, có phải cữu cữu đã gặp mẫu thân ta rồi không?"
Thân cữu cữu còn không chăm sóc nàng như Tuyết Đình, nên chắn chắn y đã từng gặp Thôi thị khi ở Trường An.
Tuyết Đình không nói gì, sau một lúc lâu, y khẽ gật đầu.
Cửu Ninh nhẹ giọng hỏi: "Có phải mẫu thân ta rất đẹp không?"
Ánh mắt Tuyết Đình trống rỗng, dường như đang nhớ lại chuyện cũ.
"Mẫu thân ngươi rất đẹp."
Cửu Ninh mỉm cười, vẻ mặt có hơi đắc ý: "Cho nên ta càng giống mẫu thân mình."
Tuyết Đình nhìn nàng vài lần, không gật đầu, cũng không lắc đầu.
Ánh mắt lướt qua bếp gió nhỏ đang vui vẻ phun lửa rồi nhìn ra ngoài hành lang.
Trong sơn cốc dần nổi lên từng đám mây và hơi nước, những dãy núi tú lệ, từng đường nét mềm mại uyển chuyển chậm rãi trải dài dưới bầu trời trong xanh. Người ngồi yên trong hành lang dài, cúi nhìn núi sông xa xa, tâm tình cũng tự nhiên trở nên trống trải.
"Cửu nương." Xuất thần trong chốc lát, Tuyết Đình chậm rãi nói: "Thật ra Thôi lang họ Lý, là công t.ử vương tộc, sau này gặp lại hắn ta, ngươi không cần để ý tới hắn ta, cách hắn ta càng xa càng tốt."
Họ Lý?
Lý Nguyên Tông cũng họ Lý, họ Lý của ông ta là quốc tính năm đó Thái Tông hoàng đế ban cho.
Công t.ử vương tộc họ Lý thì khác, tất nhiên là t.ử đệ của hoàng thất.
Cửu Ninh ngây người một lúc.
"Con người hắn ta đa nghi, nếu đã gặp được ngươi thì giờ có thể đã rời đi." Tuyết Đình nói: "Ngươi không cần khó xử, có thể thành thật nói cho Đô đốc."
Chu đô đốc kiêng kị Lý Chiêu nhưng ông sẽ không xuống tay g.i.ế.c Lý Chiêu, cách làm cơ trí nhất là để Lý Chiêu chạy tới địa bàn của những người khác, mượn đao g.i.ế.c người.
Cửu Ninh nhận được kết quả mong muốn, rất nhanh cáo từ ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-323.html.]
Tuyết Đình đứng dậy, đưa mắt nhìn nàng đi xa dưới sự bảo vệ của hộ vệ.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Phía sau tấm bình phong sáu nếp gấp vang lên tiếng bước chân, Lý Chiêu ốm yếu xanh xao chậm rãi bước ra, một tay nắm c.h.ặ.t đặt lên môi ho khan vài tiếng.
Tuyết Đình không quay đầu lại, múc tách trà đặt sang một bên.
Lý Chiêu tự giễu cười, vén áo ngồi xuống, bưng trà ấm lên uống hai ngụm: "Đa tạ."
Tuyết Đình nói: "Giang Châu không phải là nơi ở lâu, ta đã nói cho Huyện chúa biết thân phận thật sự của ngươi."
"Ta nghe thấy rồi."
Vẻ mặt Lý Chiêu bình tĩnh.
Tuyết Đình không nói gì, y nhìn hắn ta uống trà.
"Ta từng nghe nói về Vĩnh Thọ huyện chúa, người ta đều nói nàng ấy là hòn ngọc quý trên tay Chu đô đốc, ngây thơ vô tà, vừa rồi ta thấy nói năng nàng ấy ngây thơ, cũng cho rằng nàng ấy chỉ là một tiểu nương t.ử được nuông chiều từ bé."
Vân Mộng Hạ Vũ
Một hơi nói nhiều như vậy, Lý Chiêu có hơi thở gấp, dừng lại nghỉ một lúc rồi nói tiếp: "Nghe đối thoại giữa ngươi và nàng ấy xong, ta biết mình đã sơ suất."
Nàng nhìn ra sát ý của hắn ta, cũng không ầm ĩ chuyện này ngay lập tức, mà là vờ như không có việc gì trước, chờ xác nhận qua thân phận của hắn ta với Tuyết Đình thì mới quyết định hành động tiếp theo.
"Vừa rồi ngươi không nghe ra nàng ấy luôn gài bẫy ngươi sao?" Lý Chiêu ho nhẹ vài tiếng rồi dựa vào bàn, vạt áo bởi vì ho khan mà xoè ra, để lộ áo lụa trắng như tuyết bên trong: "Nàng ấy cố ý nhắc tới thân mẫu của mình, nói cho ngươi biết rằng nàng ấy biết ngươi muốn cứu nàng ấy... Những thứ này đều để khiến người mềm lòng, làm cho ngươi áy náy rồi chủ động nói ra ta là ai."
Vẻ mặt Tuyết Đình khẽ động.
Y mỉm cười, như than mà không than, bình tĩnh nói: "Nếu Đại vương biết nàng ấy cũng không phải hài đồng ngây thơ, sau này mong Đại vương cẩn thận, chớ sinh ra tâm tư lợi dụng nàng ấy để tránh dẫn lửa thiêu thân."
Lý Chiêu cúi đầu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mép tách trà lưu ly mượt mà.
"Ngươi lo lắng nhiều rồi."
Tuyết Đình chắp hai tay lại, nói: "Đại vương, ta là cữu phụ của Huyện chúa, ngày sau nàng ấy chỉ cần gặp phiền phức, ta sẽ cố toàn lực giải ưu cho nàng ấy, bất luận người khi nhục nàng ấy là ai."
"Cũng bao gồm cả ta?"
Lý Chiêu gần như cả người dựa vào án kỷ, tay khoát lên đầu gối, hỏi.
Tuyết Đình gật đầu: "Bất luận là ai."
"Ta hiểu rồi."
Lý Chiêu nói xong thì bỗng nhiên cúi người ho khan kịch liệt, sắc mặt dần có hơi xanh mét.
--------------------------------------------------