Trở lại phòng ngủ, Hàm Thiền giúp Cửu Ninh bôi t.h.u.ố.c.
Sau khi xắn ống tay áo của nàng lên, sắc mặt Hàm Thiền đại biến: "Cửu nương, còn chỗ nào bị thương không?"
"Chỉ có ngón tay."
Cửu Ninh vừa nói vừa giơ cổ tay lên, nhìn theo tầm mắt Hàm Thiền thì ngây người.
Trên cổ tay trắng trẻo có vết m.á.u đỏ tươi như khớp củ sen.
Hàm Thiền quá sợ hãi, cầm lấy khăn gấm nhẹ nhàng lau.
Huyết m.á.u rất mới, vừa lau đã nhạt đi.
Hàm Thiền vẫn lo lắng, cẩn thận kiểm tra toàn thân Cửu Ninh, xác nhận trên người nàng không có vết thương thì mới vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.
"Cũng không biết cọ ở đâu, một vết như vậy trông thật dọa người."
Cửu Ninh nhíu mày.
Một lát sau, nàng rên một tiếng, tay phải nắm thật c.h.ặ.t bàn tay trái của mình.
Lòng bàn tay như bị lưỡi d.a.o sắc bén xẹt qua, đau đến thấu tim.
Cửu Ninh chỉ bị trầy da ở ngón tay, lòng bàn tay cũng không bị thương.
Nàng nhớ lại tình hình lúc nãy ở tiễn đạo, một khắc thất thần kia đã có một đôi tay như gió thổi mạnh vươn tới, rồi đặt lên bàn tay nàng lấy đi cây cung nhỏ.
Chu Gia Hành đã thay nàng chịu toàn bộ lực bật lại từ dây cung.
Hắn chạm vào tay nàng, sau đó tay trái lại luôn nắm thành quyền, tư thế hình như có hơi không được tự nhiên...
Hóa ra vết m.á.u trên cổ tay nàng là do hắn để lại.
Lòng bàn tay hắn khi ấy hẳn đã bị trầy xước.
Cửu Ninh sờ bàn tay, da dẻ trắng ngần, hồng hào, một chút thương tích cũng không có nhưng lại đau đến kỳ lạ.
Điều này thật là lạ, mấy lần trước Chu Gia Hành bị thương thì nàng thường thấy đau ở bụng, sao lần này lại biến thành đau ở lòng bàn tay?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-130.html.]
Chẳng lẽ về sau, mỗi khi Chu Gia Hành không thoải mái chỗ nào thì nàng cũng sẽ khó chịu chỗ ấy sao?
Điều này cũng quá kỳ lạ đi...
Nghĩ tới nghĩ lui cũng không thông, Cửu Ninh quyết định không nghĩ nữa, phủi phủi tay, sai Hàm Thiền lấy t.h.u.ố.c trị thương rồi đứng dậy ra ngoài.
Đến trước cửa phòng trực, hạ nhân hồi bẩm rằng Tô Yến không có ở đây, hắn mới từ tiễn đạo trở về thì đã bị Chu Gia Ngôn gọi ra sân đ.á.n.h cầu.
"Hôm nay nhà chúng ta và Ôn gia, Tề gia thi đấu, Đại lang nói nhất định phải là Tô lang quân lên sân, nếu không sẽ phạt tất cả hộ vệ."
Cửu Ninh líu lưỡi, lòng bàn tay Chu Gia Hành bị thương thành như vậy mà còn có thể đ.á.n.h mã cầu?
Thảo nào nàng cảm thấy lòng bàn tay đặc biệt đau, nhất định là do hắn kéo vết thương.
"Đến sân đ.á.n.h cầu."
Chu Gia Hành là một nam t.ử hán, gân đồng cốt sắt không sợ đau, Cửu Ninh nàng thân mềm thịt quý, nàng sợ!
Sân đ.á.n.h cầu bụi đất tung bay, ngựa hí vang dài, vó ngựa lao nhanh lướt qua sân trống, thanh âm như sấm rền.
Vân Mộng Hạ Vũ
Trận đấu vừa mới bắt đầu chưa bao lâu, lều xem xung quanh hơn phân nửa là trống, chỉ có một đám t.ử đệ phú gia nhàn rỗi ngồi ở phía nam.
Trận đấu hôm nay là tranh hơn thua của Lang quân vài nhà, tối qua mới định ra thời gian và nhân số dự thi, bách tính bình thường không nghe được tin tức nên người xem không nhiều lắm.
Hai bên sân đã dựng thẳng tấm ván gỗ, túi bóng cũng đã treo xong, hai đội nhân mã giục ngựa vòng quanh sân một vòng, quơ quải trượng hình bán nguyệt trong tay, quát lớn với đối phương.
Bầu không khí náo nhiệt, các thiếu niên trong lều nhao nhao đứng lên, vung quyền hét to với đội viên ủng hộ của mình.
Cửu Ninh bước tới dưới lều phía Bắc, ánh mắt nhìn quanh một vòng thì tìm được bóng dáng Chu Gia Hành.
Hắn thay một bộ y phục đ.á.n.h cầu tay hẹp, cưỡi trên lưng ngựa, tay phải cầm cây gậy, tay trái kéo dây cương, ngay cả băng gạc cũng không quấn mà chỉ buộc một dải vải mỏng.
Chu Gia Ngôn và những lang quân Chu gia khác xếp hàng trước hắn, đang lớn tiếng cãi cọ với lang quân Ôn gia, Tề gia.
Hai bên ngươi tới ta đi, khí thế hừng hực.
Chỉ có một mình Chu Gia Hành không nói một lời, cũng chẳng biết là hắn không muốn nói chuyện hay là Chu Gia Ngôn khinh thường thân phận của hắn không cho hắn mở miệng.
--------------------------------------------------