Cửu Ninh kêu lên một tiếng, ôm càng chặt, kiên quyết không chịu buông tay.
Nàng không sợ gì khác, chuột, côn trùng, vào lúc nguy cấp cũng có thể trở thành đồ ăn lót dạ, không có gì phải sợ... Chỉ cần nghĩ đến thứ đó có thể ăn được thì sẽ không sợ nữa.
Nhưng mà nàng rất sợ rắn, không thể nào khống chế được nỗi sợ, ngay cả con xuân tằm béo béo mập mập có chút giống con rắn cũng khiến lòng nàng run rẩy, cả người nổi da gà, nhìn thấy rắn ở khoảng cách gần, tay chân nàng càng run, không thể nhúc nhích được.
Nếu không phải vừa rồi thị tỳ đẩy nàng thì sợ rằng lúc này nàng vẫn còn đang sững sờ mắt lớn trừng mắt nhỏ với con rắn độc bò dưới đáy bàn trà.
Thị lực của Chu Gia Hành rất tốt, nhìn thấy nơi góc xó xỉnh có một cái đuôi rắn đảo qua, định bước qua...
A, không đi được.
Chu Gia Hành cúi đầu nhìn tiểu nương t.ử bám vào lòng n.g.ự.c của mình, khẽ cau mày lại.
Cửu Ninh run lẩy bẩy, đôi mắt mở thật nhỏ, quét mắt nhìn xung, nhóm thị tỳ thân mình lo chưa xong, đi loạn như con ruồi mất đầu, rất có thể con rắn kia đang bò tới bò lui dưới lòng bàn chân, trước mắt chỉ có Chu Gia Hành là khá đáng tin.
Khi chạy trối c.h.ế.t không cần phải bàn đến liêm sỉ, Cửu Ninh giả vờ không nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Chu Gia Hành, nàng bám chặt lấy hắn, vàng mắt đỏ ửng, ngửa mặt lên.
"Ca ca, ta sợ!"
Khuôn mặt nhỏ nhăn lại thành một cục, rưng rưng muốn khóc.
Chu Gia Hành giật mình.
Cửu Ninh ngửa đầu, mi mắt run rẩy, vài giọt nước mắt óng ánh tràn ra rồi lăn xuống.
Chu Gia Hành nhìn ra, nàng thật sự sợ, tay chân run rẩy, cuộn lại thành một cục trong lòng hắn, giống như một con mèo xù lông.
Hắn cúi người xuống, bả vai hạ thấp.
Cửu Ninh kêu lên một tiếng, nghĩ rằng Chu Gia Hành định vứt mình xuống, thế là nắm chặt lấy vạt áo của hắn.
Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, đừng vô tình như thế mà Nhị ca...
Chu Gia Hành không nói chuyện, kéo đôi chân run rẩy của Cửu Ninh lên, ôm ngang nàng, xoay người rời khỏi lều che nắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-93.html.]
Cửu Ninh sửng sốt một lúc lâu.
Vì tránh nghi ngờ, đồng bộc, hộ vệ ở bên ngoài không vào lều che nắng để hầu hạ, nghe thấy nhóm thị tỳ thét lên thì vội chạy đến giúp đỡ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Vút một tiếng, đám hộ vệ rút đao ra, bật bàn dài ra rồi c.h.é.m xuống, trong lúc nhất thời ánh đao sáng lấp lóe, vô cùng náo nhiệt.
Chu Gia Hành đưa Cửu Ninh đến nơi an toàn, đặt nàng xuống rồi xoay người về lều che nắng.
"Cửu nương! Cửu nương! Người không sao chứ?"
Nhóm thị tỳ khiếp sợ vây quanh Cửu Ninh, có người nhanh chóng đi lấy bột đuổi rắn vẩy vào những nơi hẻo lánh.
Trong lòng Cửu Ninh vẫn còn sợ, không dám ngồi xuống đất, giẫm lên đôn thêu rồi căn dặn hộ vệ: "Không được bắt sống, trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t, đừng để nó chạy."
Không thể đ.á.n.h c.h.ế.t rắn nhà, chỉ có thể xua đuổi. Nhưng mỗi ngày phủ Thứ sử đều có người quét dọn cẩn thận, ngay cả góc xó xỉnh cũng không bỏ qua, lều che nắng để Cửu Ninh nghỉ ngơi lại càng được kiểm tra cẩn thận, xông hương, trải một lớp t.h.ả.m nhung, còn rải t.h.u.ố.c bột phòng muỗi, sao đột ngột lại có rắn được chứ?
Thật là kỳ lạ.
Không quan tâm nó đến từ đâu, trước tiên cứ đ.á.n.h c.h.ế.t đã.
Hộ vệ đáp vâng.
Một lát sau, trong lều che nắng truyền đến tiếng rắn, Chu Gia Hành tay không bắt lấy rắn lục, bước ra ngoài.
Cửu Ninh nhanh chóng che mắt mình lại, nhìn ra bên ngoài xuyên khe mở của đầu ngón tay, vừa ghét vừa sợ: "Đừng qua đây, đừng qua đây."
Nàng sợ rắn sống, c.h.ế.t cũng sợ.
Bước chân Chu Gia Hành khựng lại, cúi đầu nhìn con rắn c.h.ế.t trong tay, tiện tay ném sang bên cạnh, hộ vệ bên cạnh đưa tay nhận lấy, đi đến ngoại viện đưa cho người biết rõ về rắn giám định đây là loại rắn gì.
Nhìn hộ vệ kia đã đi xa thông qua từ đầu ngón tay, Cửu Ninh thở phào, vỗ n.g.ự.c một cái.
Chu Gia Hành đi về phía nàng.
--------------------------------------------------