Chu Gia Hành ngẩn người một lúc lâu, đôi mắt đỏ ngầu của hắn hiện lên sự lạnh lẽo.
"Thật hổ thẹn làm huynh trưởng."
Hắn nhẹ giọng nói, vài tia nắng xuyên qua hàng mi dày, lọc thành những sợi ánh sáng mảnh, phủ một lớp bóng tối mờ nhạt trong đôi mắt sáng.
Hoài Lãng ngẩn ra, không biết câu này của Chu Gia Hành... Rốt cuộc là nói ai.
Các hộ tòng đã bắt được đám nhàn hán có ý định bạo lực: "Lang chủ, xử lý chúng thế nào?"
Chu Gia Hành: "G.i.ế.c."
Họ tiếp tục tìm kiếm từ phía Đông thành tới phía Tây thành, rồi từ phía Nam thành sang phía Bắc thành, tìm đến khi trời tối nhưng vẫn không có manh mối nào.
Sắc mặt Chu Gia Hành đã không nhìn ra là đang lo lắng hay tức giận, hay là cảm xúc gì khác.
Mọi người không ai dám nói gì, ngay cả hít thở cũng cẩn thận.
Tuyết Đình gặp Chu Gia Hành ở Từ Ân tự.
Hiện tại y có thể xác định, Cửu Ninh không ở Đại Minh cung, bởi vì người của y đã tìm mọi nơi trong và ngoài cung mà người ta có thể ẩn náu.
Phật tháp đứng im lìm trong bóng đêm, ánh nến lung linh, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió đêm gào thét thổi tắt.
Tuyết Đình nhìn chằm chằm ánh nến yếu ớt ở xa xa: "Là lỗi của ta, đột nhiên nói thân thế cho nàng ấy biết khiến nàng ấy không cách nào chấp nhận."
Chu Gia Hành hơi khép áo choàng lại: "Không phải lý do này."
Nếu nàng biết mình không phải nữ nhi của Chu Bách Dược, chỉ sợ Cửu Ninh nằm mơ cũng có thể cười thành tiếng, sao có thể vì không có cách nào chấp nhận thân thế của mình mà lén rời đi?
Tuyết Đình thở dài.
Không vì thân thế thì trách nhiệm cũng ở trên người y. Y cho rằng Cửu Ninh muốn ở lại một mình nên mới cố tình đuổi võ tăng, nhất thời sơ suất để nàng rời đi.
Y thu ánh mắt lại, nói: "Ta tới Hoàng lăng tìm lần nữa xem sao."
Nói xong, y liếc nhìn Chu Gia Hành đang nghe thuộc hạ báo cáo sự việc.
Chờ mấy người báo tin kia rời đi, y hỏi: "Cuối cùng ngươi giấu nàng ấy chuyện gì?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Hành im lặng không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-420.html.]
Tuyết Đình nhìn phương hướng mà người báo tin vội rời đi, đôi mắt trong veo ánh lên vài ngọn nến trên Phật tháp: "Ngươi lo lắng an nguy của nàng ấy, mạo hiểm trở về tìm nàng ấy, vì nàng ấy gánh chịu rất nhiều nguy hiểm, ta tin ngươi không có ác ý với nàng ấy, vậy ngươi vì chuyện gì mà phải gạt nàng ấy?"
Dường như y cũng không tò mò câu trả lời cửa Chu Gia Hành, sau khi hỏi những lời này thì y dừng lại thật lâu, giọng điệu nói chuyện chợt nhẹ nhàng hơn: "Cửu nương không phải người không hiểu lý lẽ... Có lẽ ta nên nói cho nàng ấy biết thân thế từ sớm."
Nàng nên biết từ sớm thì tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra.
"Ngươi cũng vậy, Chu Gia Hành, nếu ngươi không thể thẳng thắn với nàng ấy thì cần gì phải giữ nàng ấy ở bên cạnh?"
Tuyết Đình chậm rãi nói rồi khép c.h.ặ.t tăng bào, xoay người bước xuống bậc thềm.
Chu Gia Hành cũng xoay người, đôi mắt hung dữ: "Tiếp tục tìm."
Hoài Lãng do dự một lúc: "Lang chủ, trời đã tốt, tin tức bên ngoài có thể bị người khác chặn..."
Chu Gia Hành ngắt lời gã, nói: "Trong lòng ta biết rõ."
Trong thành vẫn vô cùng hỗn loạn, mặc dù quan phủ đã ban hành lệnh giới nghiêm, mọi người ở ngoài sau nửa đêm đều bị xử lý như gian tế nhưng tình hình vẫn không thể kiểm soát được.
Khi đi qua một phường bị lửa lớn bao phủ, A Sơn ngước nhìn những đám khói đen cuồn cuộn gần như che kín bầu trời, đột nhiên nhỉ giọng cảm khái một câu: "Lễ vật sinh thần mà Cửu nương chuẩn bị cho lang chủ vẫn đang ở bên trong!"
Hoài Lãng quay đầu nhìn tường phường bị lửa thiêu cháy đến đen kịt, đây là nơi họ từng ở.
"Quà sinh thần gì vậy?"
A Sơn thấp giọng đáp: "Là một cái túi da Cửu nương mua được từ chỗ trung gian... Ngài ấy đang tìm người, khi xuất phát quên mang theo, Lý phường cháy lớn như thế, có thể là bị đốt thành tro rồi."
Hoài Lãng nhíu mày, do dự không biết có nên nói với Chu Gia Hành không.
Trên người đột nhiên dâng lên từng đợt rét lạnh, một ánh mắt lạnh như băng đảo qua người gã và A Sơn.
Chu Gia Hành nghe được.
A Sơn giật nảy mình, không đợi hắn hỏi đã đàng hoàng nói: "Cửu nương nói năm nay sẽ tặng hai món quà mừng sinh thần cho lang chủ... Thuộc hạ đã gọi trung gian đến cho ngài ấy chọn..."
Chu Gia Hành dời mắt, liếc nhìn ngọn lửa cuồng nộ chiếu sáng nửa cái Lý phường, quay đầu ngựa.
A Sơn hiểu ý hắn, vội nói: "Thuộc hạ biết ở đâu!"
Nơi họ sống trước đây rất vắng vẻ, may mắn là không bị ngọn lửa to ảnh hưởng. Thế lửa thực sự quá lớn, khói đặc đến nỗi người của mấy tòa dinh thự gần đó đều chạy tán loạn hết, tôi tớ ở lại làm việc vặt cũng không thấy bóng dáng.
A Sơn hô một lần, không tìm được người phụ trách trông coi phòng tạp dịch, hắn ta thầm mắng một câu rồi chạy xộc vào trong, dẫn Chu Gia Hành đi vào tìm tới nơi đặt chiếc rương lớn Cửu Ninh giấu đồ kia.
--------------------------------------------------