Ví dụ như lúc nhắc đến Cửu Ninh thì nhất định phải cẩn thận hết mức có thể, nghĩ thật kỹ rồi mới nói.
Nguyên nhân Ngạc Châu bao vây Giang Châu là do Cửu Ninh... Nàng bị đưa đến Ngạc Châu nhưng trên đường đi lại chẳng biết đã biến đi đâu mất, sau đó Ngạc Châu đột ngột trở mặt.
Tất cả mọi chuyện đều liên quan đến Cửu Ninh, tính tình Chu Gia Huyên đột nhiên biến đổi cũng vì thế.
Nhưng Bùi Vọng Chi không dám hỏi nhiều.
Tam lang không phải Tam lang ngày xưa nữa rồi!
Nhớ lại chuyện cũ xong, Bùi Vọng Chi bình tĩnh lại, khẽ ho vài tiếng rồi hỏi: "Tam lang, bên Tuyết Đình không có tin tức gì truyền về, chúng ta vẫn phái người đi Ngạc Châu tìm Huyện chúa sao?"
Có tin đồn Cửu Ninh đã không còn trên nhân thế nữa nhưng Chu Gia Huyên vẫn khăng khăng muốn tìm người. Hắn ta nghi ngờ nàng vẫn đang ở Ngạc Châu.
Với tình hình hiện tại, phái người đi Ngạc Châu quá nguy hiểm, Bùi Vọng Chi cảm thấy nên chờ Chu đô đốc về rồi quyết định. Nhưng Chu Gia Huyên không đồng ý, nhất quyết muốn đến Ngạc Châu tìm người.
Chu Gia Huyên không ngẩng đầu lên, chỉ chậm rãi nói: "Tiếp tục tìm."
Bùi Vọng Chi khẽ thở dài.
Nếu Chu Gia Huyên đã biết Cửu Ninh không phải muội muội của hắn ta rồi thì sao phải mạo hiểm vì nàng?
Đang lo lắng thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang.
Vài tên gia tướng chẳng chờ thông báo đã xông thẳng vào đại sảnh, chắp tay nói: "Lang quân, Đô đốc đã trở về!"
Bùi Vọng Chi sửng sốt, vài giây sau mới nở nụ cười rạng rỡ.
Vừa quay đầu lại đã thấy Chu Gia Huyên đã đứng bật dậy khỏi ghế, tay vẫn còn cầm b.út đã vội vàng chạy ra ngoài.
Bùi Vọng Chi bật cười, lắc lắc đầu rồi cũng nhanh ch.óng bước ra theo.
"Chu lão tứ đang ở đâu?"
Chu đô đốc mặc một thân giáp trụ được vài hầu cận vây quanh mà bước vào cửa, sắc mặt sắc lạnh, lửa giận ngút trời, sau khi vào cửa đã lớn tiếng hỏi Chu thử sử đang ở đâu.
Các thuộc quan chạy tới nghênh đón đều nhìn nhau, không dám lên tiếng.
Chu Gia Huyên bước nhanh tới, tiến lên nói: "A ông, bá tổ phụ đang dưỡng bệnh trong phòng?"
"Bị bệnh?"
Chu đô đốc nhìn quanh một vòng, cười lạnh hai tiếng, tay phải đặt trên chuôi kiếm, ngón tay siết c.h.ặ.t làm gân xanh ẩn hiện.
Các thuộc quan hẳn có thể đoán được cơn giận dữ của Chu đô đốc đến từ đâu nhưng không ngờ ông lại tức giận như vậy, mồ hôi tuôn như mưa, run rẩy.
Chu đô đốc không quan tâm tới họ, đôi mắt đột nhiên sắc bén, sải bước hướng tới chỗ ở của Chu thứ sử.
Các thuộc quan thở dài một hơi, lặng lẽ lau mồ hôi, đều nhìn Chu Gia Huyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-407.html.]
Bây giờ chỉ có thể trông cậy vào Tam lang khuyên Đô đốc bớt giận.
Vô số ánh mắt đáng thương nhìn mình, Chu Gia Huyên lấy lại tinh thần, giờ mới ý thức được trong tay mình vẫn đang cầm b.út.
Hắn ta thuận tay đưa b.út cho thư đồng bên cạnh rồi nhấc chân theo Chu đô đốc.
Vẻ mặt các thuộc quan cứng đờ, sợ hãi, áy náy bất an, trao đổi ánh mắt sầu muộn với nhau, hơi c.ắ.n môi rồi chậm rãi theo sau.
Đô đốc mà tức giận thì chuyện gì cũng dám làm, họ phải đi theo, cho dù liều mạng cũng phải bảo vệ Sứ quân.
Mặc kệ Sứ quân đã làm gì thì mấy năm nay ông ta cũng hết lòng tận tụy, toàn tâm vì danh tiếng nên rất được bách tính yêu mến.
Chu đô đốc là võ nhân, lại đang trong cơn tức giận, bước chân rất nhanh, chờ tới khi Chu Gia Huyên chạy tới tiểu viện quản thúc Chu thứ sử thì ông đã đá văng cửa viện đóng c.h.ặ.t.
Sau vài tiếng vang lớn như sấm, cửa viện ầm ầm ngã xuống đất khiến đàn chim hoảng sợ mà vỗ cánh bay lên trời.
Một sự im lặng kỳ lạ.
Bóng người trong phòng chuyển động, tiếng bước chân hỗn loạn, hầu cận của Chu thứ sử chạy tới từ các hướng khác nhau, cản Chu đô đốc lại.
"Đô đốc bớt giận!"
Sắc mặt Chu đô đốc âm trầm, không nói một lời, xoẹt một tiếng, trường kiếm rời khỏi vỏ, ông vung tay lên.
Các hầu cận không kịp né tránh, chỉ có thể giơ đao đón đ.á.n.h.
"Keng, keng." Một loạt tiếng va chạm của trường kiếm và đao vang lên, kim loại ma sát tạo ra tia lửa b.ắ.n tung tóe.
Các hầu cận nổi gân xanh, khuôn mặt dữ tợn, nghiến răng kiên trì một lúc nhưng vẫn bị đ.á.n.h bay ra ngoài, đao kiếm trong tay lần lượt rơi xuống đất.
Bàn tay to của Chu đô đốc luôn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, xuyên qua hầu cận nằm vật trên đất, bước vào hành lang.
Trong phòng còn có vài hạ nhân trung thành.
Đám hầu cận đồng loạt tiến lên cũng không thể ngăn được Chu đô đốc, các hạ nhân trung thành sợ tới mức run rẩy, một tiếng bịch quỳ rạp xuống trước giường, nước mắt rơi đầy mặt.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Đô đốc, Sứ quân cũng là vì suy nghĩ cho Chu gia!"
Chu đô đốc không nhìn họ, giơ trường kiếm lên, đẩy rèm giường buông xuống sang hai bên.
Trong tiếng kinh hô của đám hạ nhân trung thành, trường kiếm lưu loát c.h.é.m xuống.
"Sứ quân!"
"Đô đốc!"
Đám nô bộc trung thành ngẩn ngơ, vẻ mặt kinh hãi, đồng loạt nhào về phía giường.
--------------------------------------------------