Tất cả đều có dấu vết để lần theo.
Là ai đang cố ý nhắm vào nàng? Vạch trần thân thế của nàng đối với hắn ta có lợi ích gì?
Cửu Ninh trái lo phải nghĩ nhưng nghĩ không ra lý do.
Các thị tỳ theo phân phó của nàng chia nhau đi thăm dò tin tức.
Đến giờ ăn, phòng bếp vẫn đúng giờ mang bữa sáng phong phú và tinh tế tới, Cửu Ninh uống hai bát canh Thu Quỳ rồi ăn vài miếng mứt trái cây.
Buổi trưa, bên ngoài Bồng Lai các đột nhiên xuất hiện rất nhiều quân sĩ, tất cả đều là người cạnh Chu thứ sử, họ vây quanh Bồng Lai các, không cho phép đám phó tòng tùy ý đi lại.
Tin tức không thể truyền ra ngoài, người ngoài cũng không thể đưa lời nhắn vào bên trong.
Chu Gia Ngôn hoàn toàn không thể giấu được bí mật, chắc chắn Châu thứ sử đã biết rồi.
Cửu Ninh thầm thở dài.
Nếu như chỉ có Chu Gia Ngôn và Chu Bách Dược biết, nàng có thể đảo khách thành chủ khiến hai phụ t.ử tức gần c.h.ế.t, nhưng hiện tại Chu thứ sử đã nhúng tay vào, thì khó mà nói.
Với người như Chu thứ sử, tuyệt đối không cho phép Chu Gia Ngôn vạch trần thân thế của nàng.
Ông ta chỉ lợi dụng việc này để kiếm lợi cho Giang Châu.
Các thị tỳ gấp đến độ xoay vòng: Chu Gia Ngôn chỉ biết cầm nhược điểm uy h.i.ế.p Cửu Ninh, những chuyện khác hoàn toàn không thèm để ý, buổi sáng họ còn có thể tùy ý đi lại, nghĩ cách tìm mấy người Thập Nhất lang xin giúp đỡ. Giờ quân sĩ đứng ngoài viện, canh giữ nghiêm túc, ngay cả một con chim trong Bồng Lai các cũng không bay ra được. Họ thành thịt cá trên thớt gỗ, chỉ có thể mặc cho người ta xâu xé!
Kim Dao lau nước mắt, triệu tập một đám tỳ nữ, cao giọng nói: "Ta cũng không tin không ai dám cãi lời Sứ quân! Hiện tại tình cảnh của Cửu nương nguy hiểm, chỉ có thể dựa vào chúng ta. Chúng ta liều mạng cũng phải đưa tin tức tới quân của Đô đốc! Các ngươi có dám mạo hiểm với ta hay không?"
Các tỳ nữ nhìn nhau, sau một lúc lâu thì bật khóc gật đầu.
Cửu Ninh ngăn Kim Dao lại: "Không cần."
Kim Dao nói: "Cửu nương, để nô tỳ đi đi, sức lực của nô tỳ lớn hơn mấy người Hàm Thiền, những quân hán kia không dám đả thương nô tỳ..."
"Cửu Ninh nhìn mấy thuộc quan đang bước từ đầu hành lang kia tới, lắc đầu mỉm cười, nói với đám thị tỳ khóc sướt mướt: "Các ngươi không cần sợ, vẫn chưa tới lúc... Người của Sứ quân tới rồi."
Thấy mắt nàng bình tĩnh, điềm tĩnh ung dung, các tỳ nữ dần dần lấy lại bình tĩnh, ngừng khóc.
Thuộc quan đến gần, hành lễ với Cửu Ninh, thái độ vẫn cung kính như trước: "Huyện chúa, Sứ quân cho mời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-356.html.]
Cửu Ninh ừ một tiếng.
Các thị tỳ vội đuổi theo.
"Nô tỳ đi gặp Sứ quân với Cửu nương!"
"Nô tỳ đi nô tỳ đi, mẫu thân của nô tỳ đang quản hoa cỏ trong vườn ở bên Sứ quân, nô tỳ có thể nhờ bà ấy giúp tìm Đô đốc!"
Các thị tỳ khóc đến mức mắt sưng đỏ, xung phong nhận việc muốn ở cạnh Cửu Ninh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chỉ có Đa Đệ đứng một bên lạnh lùng nhìn, vẻ mặt có hơi hờ hững.
Lúc này Cửu Ninh không để ý đến nàng ta, chỉ mang theo Hàm Thiền, bảo những người khác quay về phòng.
Phụ mẫu Hàm Thiền đều qua đời, khác với những thị tỳ khác vẫn còn phụ mẫu, huynh đệ làm việc trong phủ.
Trong thư phòng của Chu thứ sử có bày một bàn cờ, lúc Cửu Ninh bước vào phòng thì Chu thứ sử vừa mới hạ quân cờ cuối cùng.
Tay trái ông ta cầm quân trắng, tay phải cầm quân đen, tự đ.á.n.h cờ với mình.
Nghe được tiếng bước chân, Chu thứ sử không ngẩng đầu, hỏi: "Cháu đoán ai thắng?"
Cửu Ninh bước tới đối diện với ông ta, vung nhẹ tay áo, ngồi xuống một cách thản nhiên, nói: "Ta không hiểu cờ, Sứ quân không nên hỏi ta."
Chu thứ sử hơi nhướng mắt: "Sao không gọi ta là bá tổ phụ?"
Cửu Ninh cười nhạt: "Nếu Sứ quân đã muốn thương lượng điều kiện với ta, vẫn nên phân rõ danh phận đi, để tránh ta lòng nhiều suy nghĩ, tưởng rằng Sứ quân vẫn còn lưu tâm tình cảm."
Chu thứ sử mỉm cười: "Cháu giỏi hơn Đại lang nhiều."
Tiểu t.ử nóng nảy như Đại lang đúng là ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa, biết Cửu Ninh không phải huyết mạch Chu gia, lại muốn công bố chuyện này ra ngoài, hắn ta coi Chu gia là nhà ai? Lại coi Thôi thị là gì?
Loại chuyện này chỉ có thể chôn trong bụng, trước đây Chu gia coi trọng chính là dòng dõi xuất thân của Thôi thị, người ngoài chỉ cần biết nhà họ có một tức phụ cao quý là đủ rồi.
Thanh danh của Chu gia là do tổ tiên vất vả xây dựng, tuyệt đối không thể biến thành trò cười sau bữa cơm của bách tính Giang Châu được!
"Cửu nương." Chu thứ sử nhìn Cửu Ninh, trong đôi mắt già nua đục ngầu đó không có sự chán ghét hay bất kỳ thứ gì khác, chỉ có sự bình tĩnh thản nhiên: "Chuyện này chỉ có phụ t.ử Đại lang biết, ta có thể cam đoan với cháu, sau này sẽ không ai lấy chuyện này ra uy h.i.ế.p cháu làm chuyện gì khác, Tam lang vẫn là huynh trưởng của cháu, tổ phụ cháu vẫn sẽ yêu thương cháu như trước, Chu gia sẽ không động đến của hồi môn của mẫu thân cháu để lại, tất cả đều như trước đây. Mấy người Đại lang tuyệt không dám lắm lời."
--------------------------------------------------