Thủ vệ địa lao nghiêm ngặt nhưng bên trong chỉ nhốt có một người.
Ánh sáng trong phòng giam lờ mờ, một nam nhân to cao ngồi cạnh bàn, cầm đoản đao trong tay, cúi đầu gọt thứ gì đó, dáng vẻ lười nhác lại tùy ý.
Ánh nến lập loè từ khuôn mặt anh tuấn của hắn xéo qua, đường nét sườn mặt mạnh mẽ kiên cường, vết sẹo đáng sợ trên má ẩn sâu trong bóng tối, khiến nam nhân trông thêm vài phần dịu dàng.
Đại tướng quân bị người khác hãm hại vào địa lao, sắp bị xử trảm.
Nhưng thần t.ử xin tha cho hắn quá nhiều, sĩ lâm văn nhân viết huyết thư cầu xin Hoàng đế giữ lại mạng cho hắn, để hắn lập công chuộc tội, bảo vệ biên cương cho triều đình.
Hoàng đế do dự.
Triều thần đối nghịch với Đại tướng quân biết lần này nếu không g.i.ế.c được hắn, chờ khi hắn được thả thì mọi người sẽ đầu một nơi thân một nẻo, thế là họ quyết định phái thích khách ám sát, gạo nấu thành cơm.
Bắt đầu từ khi Đại tướng quân vào tù đã có không chỉ một nhóm người tới g.i.ế.c hắn.
Cửu Ninh không giúp đỡ, không dám tùy tiện hành động, mắt thấy những người lính gác bị dẫn đi, lúc này nàng mới thừa cơ trà trộn vào.
Nàng ngừng thở, thả nhẹ bước chân.
Nhưng Đại tướng quân như có mắt sau lưng, đoản đao trên tay bỗng nhiên khựng lại.
"Ngươi đã đến."
Cẩn thận nghe, trong câu nói này của hắn còn ẩn ẩn ý cười.
Cửu Ninh bội phục Đại tướng quân từ tận đáy lòng, đầu đã sắp dọn nhà mà còn có thể nhàn nhã như thế, quả nhiên là hán t.ử chân chính, tiểu đệ của mình bỏ theo hắn cũng bình thường.
Nàng nghĩ nghĩ, tỉ mỉ tính toán một lượt, hình như không nợ hắn cái gì, nên trả cũng trả cả rồi. Lần trước vì cứu hắn, nàng cõng hắn chạy cả đêm, chạy đến nôn ra m.á.u.
Nhiệm vụ trước kia chỉ cần mấy tháng đã hoàn thành, lần này lại vô cùng vất vả. Nam nhân này đặc biệt thích xen vào chuyện của người khác.
Cửu Ninh tự thấy đau lòng cho bản thân, nghĩ đến cuối cùng đã hòa nhau với Đại tướng quân, nàng tự tin xụ mặt hỏi: "Ngươi có còn tâm nguyện nào chưa hoàn thành không?"
Đại tướng quân quay đầy, ánh mắt như điện, giống như hóa thành thực thể, lúc ánh mắt đó đảo qua mặt nàng, thậm chí nàng còn có cảm giác áp bách trong đó.
Cửu Ninh mở to hai mắt trừng hắn: Khí thế không thể thua!
Mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, nhất thời không ai nói gì.
Trong mắt Cửu Ninh, bọn họ là đang dùng ánh mắt uy h.i.ế.p đối phương nhưng trong mắt nam nhân lại không phải vậy.
Vân Mộng Hạ Vũ
Trong lúc nửa sáng nửa tối, khóe miệng nam nhân khẽ cong lên, cầm con rối có đường nét thô ráp trong tay lên: "Chờ ta gọt xong nó đã!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-385.html.]
Cửu Ninh nhíu mày, ngồi xếp bằng xuống, nghiêm túc dùng tay ra dấu "mời".
Nàng sẽ ngồi đây trông chừng hắn.
Đại tướng quân cúi đầu, ngón tay dịu dàng vuốt ve con rối trong tay, hắn lại ngước mắt lên nhìn Cửu Ninh đang chững chạc đàng hoàng ngồi chờ g.i.ế.c mình, mỉm cười.
Cửu Ninh còn đang ôm mộng chờ g.i.ế.c người, tấm màn đột nhiên bị người ta xốc lên, một người thò người ra lay nàng tỉnh, giọng nói bị đè xuống rất nhỏ, tiếng nói trong trẻo: "Cửu nương, Cửu nương, ngươi tỉnh dậy đi."
Nàng mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp đã lâu ngày không gặp.
!
Suýt nữa Cửu Ninh đã kêu lên sợ hãi.
Tuyết Đình ra hiệu cho nàng im lặng, đỡ nàng ngồi dậy: "Đi theo ta."
Cửu Ninh tỉnh táo lại, quét mắt nhìn căn phòng một vòng, mấy võ tăng đứng phía sau cửa, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn bọn họ, nét mặt căng thẳng.
"Cữu cữu." Cửu Ninh kêu một tiếng.
"Người thấy Phật châu rồi?"
Tuyết Đình gật đầu: "Ngươi vừa đưa Phật châu ra ngoài, hai canh giờ sau đã có người tới báo tin cho ta."
Trong số những món quà sinh thần y tặng Cửu Ninh, xâu Phật châu này thật ra không phải quý giá nhất nhưng người trong chợ Đông Tây đều biết Phật châu là của y.
Cửu Ninh vén tóc lên, nhẹ giọng hỏi: "Cữu cữu... Rốt cuộc ta là ai?"
Tuyết Đình thu tay lại, rũ mắt xuống, ánh mắt nhìn sang nơi khác: "Ta dẫn ngươi đến một nơi an toàn."
"Nơi này rất an toàn."
Cửu Ninh ngồi bất động.
Tuyết Đình hiểu ý của nàng, y bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Theo ta đi, ngươi muốn hỏi cái gì ta đều sẽ nói chi tiết với ngươi."
Lúc này Cửu Ninh mới thay đổi nét mặt, nàng cẩn thận đứng dậy, phát hiện Đa Đệ đang ngủ rất ngon trên chỗ để chân, chắc là do Tuyết Đình động tay động chân.
"Tỳ nữ này phải đi theo ta, dẫn nàng ta đi có phiền phức gì không?"
Tuyết Đình nhìn nhóm võ tăng. Nhóm võ tăng gật đầu, đi tới cõng Đa Đệ đang ngủ say lên.
Cửu Ninh sợ đ.á.n.h thức nhóm Hoài Lãng, nàng chỉ đi đôi tất trên giường rồi bước tới trước thư án, lấy ra bức thư đã viết xong trước đó, dùng giấy chặn đè lại rồi rời đi cùng nhóm võ tăng.
Trên thư nàng viết mình đã tìm Tuyết Đình cữu cữu, muốn đi điều tra thân thế của mình, bảo nhóm Hoài Lãng không cần hoảng sợ.
--------------------------------------------------