Tuyết Đình nhíu mày.
Sợ y bị Thôi lang quân vừa rồi liên lụy, Cửu Ninh hỏi thẳng: "Cữu cữu, người biết vị Thôi lang quân kia sao? Hắn ta là ai?"
Tuyết Đình buông thìa bạc xuống: "Hắn ta là cố nhân mà ta quen biết ở Trường An, sao ngươi lại gặp được hắn ta?"
Cửu Ninh kể lại mọi chuyện, nhấn mạnh sát ý lạnh lùng c.h.ế.t người trong mắt thiếu niên họ Thôi.
Cuối cùng nói: "Cữu cữu, việc này ta vẫn chưa nói với những người khác."
Tuệ Phạm thiền sư lớn lên ở Trường An, tâm hướng về triều đình nhưng ông ta lại nhát gan sợ phiền phức, không thể bôn ba vì triều đình, ông ta thầm nghĩ nhanh ch.óng mang theo đồ đệ và kinh thư trốn vào trong rừng sâu núi thẳm, đợi đến khi thế đạo thái bình lại rời núi, không muốn bị cuốn vào phân tranh trong triều đình.
Nhưng lần trước ông ta vì Lư công thuyết phục Chu đô đốc nên vẫn bị lợi dụng.
Đợi tới khi Chu đô đốc an toàn trở lại Giang Châu, Tuệ Phạm thiền sư tự mình tới cửa bồi tội, nói rõ mình biết tình thế phía Trường An thay đổi nhanh ch.óng nhưng Đô đốc trí dũng song toàn, sóng to gió lớn gì cũng trải qua, chắc chắn có thể toàn thân trở ra. Ông ta không ngờ Ung vương lại một mồi lửa thiêu c.h.ế.t nhiều người như vậy.
Trước đó khi Chu đô đốc đồng ý lên kinh thì ông đã chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nạn, Tuệ Phạm thiền sư cũng không cố tình giấu giếm.
Hơn nữa Chu thứ sử cần danh vọng của Tuệ Phạm thiền sư trong Sĩ Lâm và uy danh trong dân gian để quản lý ý dân, nên cũng không trách tội ông ta, vẫn coi ông ta là thượng khách.
Chu đô đốc, Chu thứ sử và quan viên Giang Châu thật sự không đề phòng Tuệ Phạm thiền sư sao?
Không hẳn, họ chỉ nghĩ rằng giữ lại Tuệ Phạm thiền sư sẽ có lợi hơn mà thôi.
Nếu một ngày nào đó họ phát hiện hành vi nào đó của Tuệ Phạm thiền sư nguy hại cho Giang Châu, sẽ không chút do dự diệt trừ ông ta.
Cho nên Cửu Ninh muốn giáp mặt Tuyết Đình để hỏi rõ xem y đã biết bao nhiêu trước, sau đó mới quyết định nên nói như thế nào cho Chu đô đốc và những người khác.
Tuyết Đình cúi đầu múc trà.
Cửu Ninh giơ hai tay nhận lấy tách trà lưu ly vừa nhìn đã biết là vật từ bên ngoài du nhập vào, suy cho cùng thì lưu ly Trung Nguyên không bằng lưu ly trong tay thương nhân Tây Vực được.
Vật dụng xung quanh Tuyết Đình đều là vật quý báu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-322.html.]
"Hắn ta là bằng hữu của ta, tạm thời ở chỗ ta tránh gió, không lâu sau sẽ rời khỏi Giang Châu."
Tuyết Đình hiểu được lời nói của Cửu Ninh, y dừng một chút rồi nói: "Vừa rồi hắn ta không thật sự muốn làm tổn thương ngươi, hơn phân nửa là muốn dọa ngươi. Ở đây là thiền viện của ta, không ai có thể làm tổn thương ngươi."
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh tin lời y nói.
"Chuyện lần trước ta bị Chu Hộc bắt đi, cữu cữu đã biết rồi à?"
Tuyết Đình nhướng mắt lên.
Cửu Ninh khẽ cười: "Sau khi Trương Tứ nương về đến nhà thì viết thư cho ta, đã kể cho ta biết mọi chuyện."
Trương Tứ nương bị thương nhân người Hồ mang đi, không biết tung tích. Chu Gia Hành gửi thư cho Trương gia, báo cho họ biết. Trương gia vội phái người tìm kiếm tung tích của Trương Tứ nương nhưng hành tung của thương nhân người Hồ không rõ ràng, đã tìm rất lâu vẫn chưa có đầu mối.
Thật trùng hợp, những thương nhân người Hồ kia vừa hay là tín đồ, khi đi ngang qua Giang Châu đã cố tình tới chùa dâng hương cúng Phật. Trương Tứ nương nhớ Cửu Ninh từng nói cho nàng ấy biết Tuyết Đình là thân thích của nàng, vui mừng khóc lóc mà đến gặp tăng nhân xin giúp đỡ, tăng nhân không dám quấy rầy Tuyết Đình nên đã tìm tiểu sa di chứng thực.
Tiểu sa di nói chuyện này cho Tuyết Đình.
Đương nhiên Tuyết Đình không có một ngoại sanh nữ tên là Tô Cửu nào, nhưng tình cờ xếp bậc đúng, hơn nữa liên quan tới an nguy của Cửu Ninh nên y lập tức sai người cứu Trương Tứ nương, hỏi thăm rõ ràng nàng bị bán ở đâu rồi phái võ tăng đi tìm Cửu Ninh.
Trương Tứ nương cảm động đến rơi nước mắt, sau khi trở lại Ngạc Châu thì nàng ấy muốn viết thư cho Cửu Ninh, nhưng nàng ấy không biết thân phận thật sự của Cửu Ninh, lại sợ tùy tiện hỏi thăm nàng sẽ gây thêm phiền phức cho nàng nên đành thôi.
Trước đây không lâu Cửu Ninh đã phái người tới Ngạc Châu tìm hiểu tình thế bên kia, tùy tùng thuận tiện đến Trương gia một chuyến, lấy được thư của Trương Tứ nương.
Nếu không phải đọc được thư của Trương Tứ nương, Cửu Ninh thật sự không biết hoá ra người cứu Trương Tứ nương là Tuyết Đình, hơn nữa y còn muốn cứu nàng.
Tuyết Đình không phủ nhận: "Ngươi là người có phúc, cho nên có thể hóa nguy thành an."
Cửu Ninh bật cười: Người có phúc?
Người ta thường nói rằng người nhà không nói dối, Tuyết Đình sẽ không vì an ủi nàng mà cố tình nói dối đi?
Nàng cúi đầu uống trà, tay nghề pha trà của Tuyết Đình quả nhiên nổi tiếng, khi vào miệng đã cảm thấy hàm răng và hai má tràn ngập mùi thơm.
--------------------------------------------------